Hi there, long time no see.
Rushing for Final exams and for year end also.
Starting feel cool wind blowing around the garden but still cant help putting the fan aside. Gosh, tropical country is suck.
Like time is running out too quickly that its hard to catch up with. There are still bunch of stuffs to finish while very few days left.
Yet "winter" has not finished, why I am starting to feel regret?!
Tuesday, December 25, 2012
Saturday, December 1, 2012
Dealines
Lễ hội deadline :))
Nhỏ bạn mình vừa đặt tên cho tuần đầu tiên của tháng mười hai như vậy.
Này nhé, tuần vừa xong mình thuyết trình 2 môn.
Sang tuần sau, là t2 thuyết trình 1 môn, thứ 4 nộp report 1 môn, thứ 5 present một môn khác.
Và cứ tằng tằng như thế tới gần cuối tháng. Bao gồm các thể loại report, project, present, proposal, business plan,...
Ôi chứ vậy mà vui.
Sáng bảnh mắt dậy là đầu tự khắc chuyển sang chế độ check list, xem hôm qua đã xong việc nào rồi, hôm nay còn phải xong việc nào nữa, rồi mai nên làm gì, ở đâu. Vân vân và vân vân.
Khỏi phải lo nghĩ vẩn vơ, khóc lóc, ủ ê vì rảnh rang quá mức nên nghĩ quẩn.
Lâu rồi không đc bận rộn, cũng thấy nhớ :)
Mà không biết sao đợt này mình làm bài tập trung kinh lắm, ko copy past nữa mà tự type hẳn hòi, mà kết quả lại ko được tốt lắm. Với kĩ năng present xuống cấp thảm hại, ko viết sẵn thế nào cũng ấp a ấp úng.
Anh kia bảo, tại em không hứng thú với nó, nên em ko thể nào nói trôi chảy, defense sắc sảo đc. Ừa thì đúng vậy, nhưng mà, đó là ngành mình học mà, giờ ko hứng thú thì có mà ở lại lớp à :((
Mình vừa viết xong report Business Law.
Đi ngủ thôi.
Nhỏ bạn mình vừa đặt tên cho tuần đầu tiên của tháng mười hai như vậy.
Này nhé, tuần vừa xong mình thuyết trình 2 môn.
Sang tuần sau, là t2 thuyết trình 1 môn, thứ 4 nộp report 1 môn, thứ 5 present một môn khác.
Và cứ tằng tằng như thế tới gần cuối tháng. Bao gồm các thể loại report, project, present, proposal, business plan,...
Ôi chứ vậy mà vui.
Sáng bảnh mắt dậy là đầu tự khắc chuyển sang chế độ check list, xem hôm qua đã xong việc nào rồi, hôm nay còn phải xong việc nào nữa, rồi mai nên làm gì, ở đâu. Vân vân và vân vân.
Khỏi phải lo nghĩ vẩn vơ, khóc lóc, ủ ê vì rảnh rang quá mức nên nghĩ quẩn.
Lâu rồi không đc bận rộn, cũng thấy nhớ :)
Mà không biết sao đợt này mình làm bài tập trung kinh lắm, ko copy past nữa mà tự type hẳn hòi, mà kết quả lại ko được tốt lắm. Với kĩ năng present xuống cấp thảm hại, ko viết sẵn thế nào cũng ấp a ấp úng.
Anh kia bảo, tại em không hứng thú với nó, nên em ko thể nào nói trôi chảy, defense sắc sảo đc. Ừa thì đúng vậy, nhưng mà, đó là ngành mình học mà, giờ ko hứng thú thì có mà ở lại lớp à :((
Mình vừa viết xong report Business Law.
Đi ngủ thôi.
Tuesday, November 27, 2012
Hôm nay đi Sonic cả ngày
Mình hay than dã man. Hôm nay gặp Tú Tú ở Sonic, nói vài câu, lại thấy toàn than thở.
Mình nhức não quá. Nửa muốn single mẹ cho rồi, để mình vô tư lự, tự do, mạnh mẽ, năng động, tự tin, dùng thời gian hợp lý, bớt tốn tiền ăn chơi, bớt mập.
Nhưng mà nữa còn lại, là lại chẳng muốn. Thời gian làm quá tốt công việc của nó rồi. Mưa dầm thấm lâu. Hồi xưa xàm xàm nói quen chơi vậy mà giờ đau phải biết. Đau nhất là ko hiểu ý nhau, ko nói chuyện được nên ức chế một ngàn lần. Đau hơn nữa là biết vậy mà ko làm gì đc. Kiểu người thụ động như vậy dù mình có nói ra trăm ngàn lần đi nữa chắc cũng chẳng có chút tí ti nào được thay đổi.
Mình thì bị quen rồi. Ko muốn la cà một mình, ko muốn chạy xe một mình, ko muốn ngồi nhìn chằm chằm vào yahoo một mình, ko muốn nhiều thứ một mình lắm.
Mình đã từng làm rất tốt những thứ đó, ngày xưa. Giờ thì lại yếu đuối quá xá rồi
Thật ra, mình nghĩ, mấy thứ đó chỉ cần thời gian là mình có thể get over đc thôi. Vì những thứ quan trọng nhất của một mối quan hệ, là quan tâm về tinh thần và thấu hiểu nhau, mình chưa bao giờ có. Nên chắc sẽ ổn nhanh thôi mà.
Mình chỉ sợ, mình lại làm một việc sai nữa.
Giả sử như mốt người đó làm lương mỗi tháng $5000 thì sao. Haha.
Ý mình là sợ mai mốt sẽ ko kiếm đc ai chăm sóc chiều chuộng mình đc như vậy nữa.
Sư Tử mà. Cứ tôn Sư Tử lên thành bà hoàng, chăm tận răng, lo tận miệng, là cảm thấy quyến luyến ngay.
Điều duy nhất mình cần cho một mối quan hệ, ở tuổi 20, là điên rồ, là ngu ngốc, là vui vẻ, là bất cần, là đam mê, là yêu.
Mình chả cần quan tâm đến mấy việc như mốt hết yêu rồi thì sao.
Mình chỉ cần biết, mình còn trẻ, và mình muốn được sống cho bản thân, ở thì hiện tại, và ngông nghênh.
Vậy thôi.
Mấy ngày rồi, tối nào cũng khóc.
Mình nhức não quá. Nửa muốn single mẹ cho rồi, để mình vô tư lự, tự do, mạnh mẽ, năng động, tự tin, dùng thời gian hợp lý, bớt tốn tiền ăn chơi, bớt mập.
Nhưng mà nữa còn lại, là lại chẳng muốn. Thời gian làm quá tốt công việc của nó rồi. Mưa dầm thấm lâu. Hồi xưa xàm xàm nói quen chơi vậy mà giờ đau phải biết. Đau nhất là ko hiểu ý nhau, ko nói chuyện được nên ức chế một ngàn lần. Đau hơn nữa là biết vậy mà ko làm gì đc. Kiểu người thụ động như vậy dù mình có nói ra trăm ngàn lần đi nữa chắc cũng chẳng có chút tí ti nào được thay đổi.
Mình thì bị quen rồi. Ko muốn la cà một mình, ko muốn chạy xe một mình, ko muốn ngồi nhìn chằm chằm vào yahoo một mình, ko muốn nhiều thứ một mình lắm.
Mình đã từng làm rất tốt những thứ đó, ngày xưa. Giờ thì lại yếu đuối quá xá rồi
Thật ra, mình nghĩ, mấy thứ đó chỉ cần thời gian là mình có thể get over đc thôi. Vì những thứ quan trọng nhất của một mối quan hệ, là quan tâm về tinh thần và thấu hiểu nhau, mình chưa bao giờ có. Nên chắc sẽ ổn nhanh thôi mà.
Mình chỉ sợ, mình lại làm một việc sai nữa.
Giả sử như mốt người đó làm lương mỗi tháng $5000 thì sao. Haha.
Ý mình là sợ mai mốt sẽ ko kiếm đc ai chăm sóc chiều chuộng mình đc như vậy nữa.
Sư Tử mà. Cứ tôn Sư Tử lên thành bà hoàng, chăm tận răng, lo tận miệng, là cảm thấy quyến luyến ngay.
Điều duy nhất mình cần cho một mối quan hệ, ở tuổi 20, là điên rồ, là ngu ngốc, là vui vẻ, là bất cần, là đam mê, là yêu.
Mình chả cần quan tâm đến mấy việc như mốt hết yêu rồi thì sao.
Mình chỉ cần biết, mình còn trẻ, và mình muốn được sống cho bản thân, ở thì hiện tại, và ngông nghênh.
Vậy thôi.
Mấy ngày rồi, tối nào cũng khóc.
Sunday, November 18, 2012
Kyung Ho
Anh zai Hàn Quốc đúng là một giấc mơ :">
Ảnh làm MK cho Tour Les Jous.
Ảnh ko cao, nhưng ảnh có 2 cái lúm đồng tiền và nói chuyện có duyên phải biết.
Ảnh 27 tuổi và sống ở khu Gangnam - khu nhà giàu ấy. Nhà có 4 phòng ngủ với ba, mạ, và em gái. Ảnh bảo mình có qua Hàn thì cứ tới nhà ảnh ở :">
Ảnh giỏi, là hs giỏi nhất khoá, ảnh bảo là biết mình smart :)) ảnh hát hay và biết chơi bóng đá. Ảnh đọc sách và viết nhật ký hàng ngày. Ảnh vừa chia tay bạn gái 3 tháng trước và hẹn mình là Hôm nào đi uống beer đi rồi tao kể cho mày nghe.
Ảnh quen biết rộng và có offer cho mình vài ba chỗ tốt.
Ảnh có em gái 25 tuổi biết nói 5 thứ tiếng, đi exchange suốt khi học đại học, biết Couch Surfing, làm cho Huyndai bên HR và là người bảo ảnh, Go to see the world, I will pay for you. Wow.
Ảnh nói nhiều về văn hoá giữa 2 nước và so sánh này nọ. Mình thích.
Ảnh bao mình tất cả mọi thứ 2 đứa ăn.
Ảnh bảo Mày dạy tao tiếng Anh đi, tao cho mày thông tin tuyển dụng của các công ty Hàn Quốc.
Ảnh làm mình tự tin vào bản thân quá trời quá đất.
Ảnh hẹn mình tuần sao đi chơi nữa nha,
Bravo~~~~~~
Ảnh làm MK cho Tour Les Jous.
Ảnh ko cao, nhưng ảnh có 2 cái lúm đồng tiền và nói chuyện có duyên phải biết.
Ảnh 27 tuổi và sống ở khu Gangnam - khu nhà giàu ấy. Nhà có 4 phòng ngủ với ba, mạ, và em gái. Ảnh bảo mình có qua Hàn thì cứ tới nhà ảnh ở :">
Ảnh giỏi, là hs giỏi nhất khoá, ảnh bảo là biết mình smart :)) ảnh hát hay và biết chơi bóng đá. Ảnh đọc sách và viết nhật ký hàng ngày. Ảnh vừa chia tay bạn gái 3 tháng trước và hẹn mình là Hôm nào đi uống beer đi rồi tao kể cho mày nghe.
Ảnh quen biết rộng và có offer cho mình vài ba chỗ tốt.
Ảnh có em gái 25 tuổi biết nói 5 thứ tiếng, đi exchange suốt khi học đại học, biết Couch Surfing, làm cho Huyndai bên HR và là người bảo ảnh, Go to see the world, I will pay for you. Wow.
Ảnh nói nhiều về văn hoá giữa 2 nước và so sánh này nọ. Mình thích.
Ảnh bao mình tất cả mọi thứ 2 đứa ăn.
Ảnh bảo Mày dạy tao tiếng Anh đi, tao cho mày thông tin tuyển dụng của các công ty Hàn Quốc.
Ảnh làm mình tự tin vào bản thân quá trời quá đất.
Ảnh hẹn mình tuần sao đi chơi nữa nha,
Bravo~~~~~~
Saturday, November 10, 2012
Một năm chín tháng sáu ngày
Butter: tui chưa làm đc những cái đó
Butter: chưa đủ để gọi là yêu
Butter: còn bạn thì sao?
Butter: có đủ tự tin để nói là bạn yêu tui ko?
Duy Nguyen: đủ
Mình tệ thiệt :)
Monday, October 22, 2012
The perks of being a Wallflower
Hôm qua vừa mò thấy trailer phim này.
Có Emma :)
Thích điên lên vì vài cái quotes từ truyện.
Tớ nghĩ là tụi mình nên xem, 2 cậu ạ :)
Wallflower, definition from UrbanDict:
- Someone who fades into the background, who stays on the sidelines of many social activities.
- Someone who isn't necessarily shy, but never really tells you a lot about themselves. They observe almost everything and listen to everything you have to say without criticizing or judging. These people are often the most sincere, kind, and wonderfully interesting people.
Và Quotes:
- You see things. You keep quiet about them. And you understand. You're a wallflower.
- Sam and Patrick looked at me. And I looked at them. And I think they knew. Not anything specific really. They just knew. And I think that's all you can ever ask from a friend.
- If somebody likes me, I want them to like the real me, not what they think I am. And I don't want them to carry it around inside. I want them to show me, so I can feel it, too. I want them to be able to do whatever they want around me
Tuesday, October 16, 2012
Bê
B và KIỂU SUY NGHĨ KỲ CỤC
Để đấy ko lại quên :">
Cách suy nghĩ của họ giống như 1 kiểu sitcom tình huống.
Ví dụ như sau: 1 cô gái nhóm máu B mua được 1 chiếc kẹp tóc mới khá xinh xắn, cô ấy tự dưng thấy rằng kiểu tóc của mình có vẻ k hợp lắm, và thế là quyết định đi ra hàng sửa lại 1 chút, sửa 1 chút lại thấy chưa ổn, vậy là quyết định làm lại tóc luôn, sau khi làm tóc cô ấy thấy rằng đó là 1 ngày đẹp để thưởng cho mình 1 cái gì đấy, vậy là cô ấy đi uống cafe và mua sách, kết thúc 1 ngày. MẶC DÙ NGÀY HÔM TRƯỚC DỰ ĐỊNH CỦA CÔ ẤY LÀ LÊN THƯ VIỆN.
Tương tự như vậy, cách suy nghĩ của người nhóm máu B cũng vận hành theo kiểu tình huống. Kể cả có lên kế hoạch, thì khả năng làm đúng theo kế hoạch của họ cũng rất thấp. Có thể thay đổi vì lý do hoàn cảnh (cái mà họ ít để ý), nhưng quan trọng và phần lớn là do hứng thú của họ. Chính B cũng không biết được suy nghĩ của họ sẽ dẫn họ đến đâu. Cũng như những nhà làm phim sitcom phải chờ phản ứng của người xem để làm tiếp tập sau nối vào vậy. Thế nên khi B nói với bạn 1 kế hoạch, họ thường không nói chi tiết, và sự thật thì bạn cũng không nên mặc định là nó sẽ diễn ra như vậy.
Đó là lý do mọi người thường cảm thấy mông lung khi phân tích suy nghĩ và hành động của B. Và cũng không ngạc nhiên khi người khác hay hỏi B tại sao lại làm việc gì đó, câu trả lời nhận được sẽ là: “Chả biết, tự dưng thích thì làm thôi.”
Đại khái, kiểu B nó thế
Để đấy ko lại quên :">
Monday, October 8, 2012
Xứ Củ Sâm ngày đầu điên
Sau 5 tiếng đồng hồ vật vã trên máy bay, hoàn toàn ko ngủ được vì ghế quá xá cứng, cứng hơn cả ghế của các hãng máy bay giá rẻ mà mình từng đi, Seoul chào đón mình bằng một loạt các thủ tục từ quét visa, quét hành lý tới quét quần áo.
Sân bay Incheon to bự vật vã, từ ga đến tới cổng sân bay phải đi shuttle train, cảm giác thân thiện hơn sân bay toàn sắt thép của Thái, ghế chờ bay màu tím với hồng. Mà mắc cười, nhân viên hải quan HQ toàn nữ, ko hé răng nói một lời nào. Visa sau khi đc quét thì màn hình nhỏ cạnh cô hải quan í hiện liên một tràng chào hỏi với hướng dẫn bằng tiếng Việt. Choáng. Cứ lo là nó sẽ hỏi mày đi 25 xong rồi sao 28 mới bay về VN, ai dè có hỏi j đâu, biết vậy ở lại Seoul 5 ngày luôn cho nó đã.
Thoát ra khỏi đống lằng nhằng, là tới màn kiếm đường sang sân bay nội địa chuẩn bị sang Jeju. Ghé qua 7eleven mua sữa chuối, banana u yu, sữa cực kì phổ biến của ng dân ở đây. Món đầu tiên mình ăn trên đất Hàn :) Ko có iphone hay smartphone nào hết, lôi lap ra để google đủ thứ trên trời dưới đất. Dân Hàn ai cũng cầm smartphone chọt chọt, thấy mình ôm lap, chắc họ cũng lạ. Hà hà.
Thang cuốn, băng chuyền đứng thì đứng bên phải, để dành bên trái cho mấy người vội vã họ chạy. Mình với bạn lết lết mấy tầng, đi nát sân bay để tìm MRT. Vé cũng tốn bộn. MRT lúc chạy ngầm lúc lại trồi lên, hình như subway bên VN mình đang xây dựng cũng theo kiểu đó. MRT wifi mạnh dã man :)), hớn một lúc là lăn quay ra ngủ. Mệt quá xá.
Sân bay nội địa Kimpo là nơi chứa 2 đứa lang thang. 2 chặng bay cách nhau gần 6 tiếng, mà vướng đống hành lý, ko loăng quăng đc, ko, có thể gửi hành lý trong sân bay để đi chơi, nhưng mà sợ bị dụ. Thế là ngồi ở ghế chờ, ngã ngửa ra ngủ ko sợ trời ko sợ đất, vali hành lý cứ vất đấy. Đã nghe nhiều, dân Hàn chẳng ham của như dân VN.
Mình đi Eastarjet, delay 1 tiếng, há mỏ. Máy bay của Korean Air đc vẽ vời rất là dễ thưn, nhưng ko chợp đc. Đây là hãng máy bay hãng Jeju Air, tính mua vé hãng này mà lằng nhằng vụ thẻ, vậy là thôi. Kể thêm, mình đk member của 1 hãng nội địa HQ, mà ko mua vé, chỉ tham khảo giá tiền thôi, sau chuyến vi vu, về nhà yên phận rồi thấy nó gửi cho mình nguyên bao thư dày cộm, từ HQ sang luôn, trong ấy là thẻ membership với hướng dẫn dành cho member. Customer Service thiệt tốt. Hà hà.
Hướng tới Jeju, bay chỉ mất 1 tiếng, nhưng vì ko có chỗ đáp, máy bay bay mấy vòng Jeju island, cũng mất gần 1 tiếng nữa, đc ngắm Jeju trên cao, Xanh rì rì.
Đc chị SoHee, tên giống Wonder Girls, đón ở sân bay. Chờ thêm vài ba bạn Nhật, chào hỏi vài câu nhưng tiếng Anh mấy bản ko tốt, thêm bị mệt, nên ngồi im đó thôi.
Đủ người, cảm đám lếch thếch ra cổng, xe bus của trường tới đón. Đã.
Trên đường từ sân bay về trường, 2 bên đường xanh ngắt. Cây cối nhiều kinh khủng, lại còn ít bụi. Tự thấy mát mẻ trong lành dã man con ngan.
Đây là đường đi bộ từ cổng vào trường. Dài và xa như Nông Lâm ấy, được cái đẹp, và ko nguy hiểm miếng nào.
Nhận phòng, với các nút bấm hiện đại :"> mà mình đã làm 1 album hướng dẫn ấy.
1 tour vòng quang trường - đi muốn ná thở tại toàn dốc là dốc
Mỗi một khoa là 1 building, mỗi bulding đc xây theo một phong cách khác nhau. Mình tự hứa là sẽ chụp hết mấy building với cả sân vận động của trường, vậy mà cũng hụt nhiều lắm, tại ham chơi và ham ngủ quá xá.
Tắm rửa xong xuôi sạch sẽ, 2 đứa chạy ra Net Zone đối điện dorm để mail về cho nhà, mất khoảng 30p. Phòng toàn nam, bạn chủ lại ko biết tiếng Anh, nightmare. Haha. Được cái mấy bản ko hút thuốc như tiệm net VN, thấy khoái. Ghé qua Family mart kế bên, mua cây kem 20 k :( rồi về nhà lăn quay.
Hết ngày đầu tiên ở Hàn Quốc.
Nghĩ phải viết 15 bài kiểu vầy cái thấy mệt tim. Ẻn.
Thoát ra khỏi đống lằng nhằng, là tới màn kiếm đường sang sân bay nội địa chuẩn bị sang Jeju. Ghé qua 7eleven mua sữa chuối, banana u yu, sữa cực kì phổ biến của ng dân ở đây. Món đầu tiên mình ăn trên đất Hàn :) Ko có iphone hay smartphone nào hết, lôi lap ra để google đủ thứ trên trời dưới đất. Dân Hàn ai cũng cầm smartphone chọt chọt, thấy mình ôm lap, chắc họ cũng lạ. Hà hà.
Thang cuốn, băng chuyền đứng thì đứng bên phải, để dành bên trái cho mấy người vội vã họ chạy. Mình với bạn lết lết mấy tầng, đi nát sân bay để tìm MRT. Vé cũng tốn bộn. MRT lúc chạy ngầm lúc lại trồi lên, hình như subway bên VN mình đang xây dựng cũng theo kiểu đó. MRT wifi mạnh dã man :)), hớn một lúc là lăn quay ra ngủ. Mệt quá xá.
Sân bay nội địa Kimpo là nơi chứa 2 đứa lang thang. 2 chặng bay cách nhau gần 6 tiếng, mà vướng đống hành lý, ko loăng quăng đc, ko, có thể gửi hành lý trong sân bay để đi chơi, nhưng mà sợ bị dụ. Thế là ngồi ở ghế chờ, ngã ngửa ra ngủ ko sợ trời ko sợ đất, vali hành lý cứ vất đấy. Đã nghe nhiều, dân Hàn chẳng ham của như dân VN.
Mình đi Eastarjet, delay 1 tiếng, há mỏ. Máy bay của Korean Air đc vẽ vời rất là dễ thưn, nhưng ko chợp đc. Đây là hãng máy bay hãng Jeju Air, tính mua vé hãng này mà lằng nhằng vụ thẻ, vậy là thôi. Kể thêm, mình đk member của 1 hãng nội địa HQ, mà ko mua vé, chỉ tham khảo giá tiền thôi, sau chuyến vi vu, về nhà yên phận rồi thấy nó gửi cho mình nguyên bao thư dày cộm, từ HQ sang luôn, trong ấy là thẻ membership với hướng dẫn dành cho member. Customer Service thiệt tốt. Hà hà.
Hướng tới Jeju, bay chỉ mất 1 tiếng, nhưng vì ko có chỗ đáp, máy bay bay mấy vòng Jeju island, cũng mất gần 1 tiếng nữa, đc ngắm Jeju trên cao, Xanh rì rì.
Đc chị SoHee, tên giống Wonder Girls, đón ở sân bay. Chờ thêm vài ba bạn Nhật, chào hỏi vài câu nhưng tiếng Anh mấy bản ko tốt, thêm bị mệt, nên ngồi im đó thôi.
Đủ người, cảm đám lếch thếch ra cổng, xe bus của trường tới đón. Đã.
Trên đường từ sân bay về trường, 2 bên đường xanh ngắt. Cây cối nhiều kinh khủng, lại còn ít bụi. Tự thấy mát mẻ trong lành dã man con ngan.
Đây là đường đi bộ từ cổng vào trường. Dài và xa như Nông Lâm ấy, được cái đẹp, và ko nguy hiểm miếng nào.
Nhận phòng, với các nút bấm hiện đại :"> mà mình đã làm 1 album hướng dẫn ấy.
Mỗi một khoa là 1 building, mỗi bulding đc xây theo một phong cách khác nhau. Mình tự hứa là sẽ chụp hết mấy building với cả sân vận động của trường, vậy mà cũng hụt nhiều lắm, tại ham chơi và ham ngủ quá xá.
| ăn bữa đầu tiên |
Tắm rửa xong xuôi sạch sẽ, 2 đứa chạy ra Net Zone đối điện dorm để mail về cho nhà, mất khoảng 30p. Phòng toàn nam, bạn chủ lại ko biết tiếng Anh, nightmare. Haha. Được cái mấy bản ko hút thuốc như tiệm net VN, thấy khoái. Ghé qua Family mart kế bên, mua cây kem 20 k :( rồi về nhà lăn quay.
| Net Zone màu xanh dương. Family Mart màu xanh lá. Haha. Nhìn từ cửa sổ room 113 |
Nghĩ phải viết 15 bài kiểu vầy cái thấy mệt tim. Ẻn.
Monday, October 1, 2012
Cúp học, nói chuyện hỉ hả và thấy cần phải làm một cái gì đó
Mình cúp học môn BC và cả lớp tiếng Hàn buổi tối.
Lang thang, không, là ngồi lì ở mocking bird với nhỏ bạn mà mình từng nghĩ sẽ ko dính dáng gì với nhau nữa hết. Nói chuyện lung tung, và xả cả đống thứ mà, có thể, chưa từng nói cho ai biết, kể cả bạn thân nhất nhất nhất. Thấy mắc cười. Sài Gòn người đông, bạn bè nhiều, mà người waste time cùng lại chẳng có bao nhiêu.
Cười hỉ hả với cái horoscope quá xá đúng. Rồi lại bươn bả đội mưa bắt bus 53 về nhà.
Nhà mưa, và nước ngập vào nhà. Nhìn ba mẹ. Thấy mình vô dụng.
Deactivate FB, cũng chẳng có nhiều thứ để làm. Mệt đầu quá nên ko học bài nổi. Thêm một lý do nguỵ biện cho cái sự lười biếng nữa.
Nguyễn Thiên Ngân bị ám ảnh Người Tình Sputnik, biết không?
Cả chị Chip, và cả NTN, đều viết về Ấn Độ, về Nepal và vùng Trung Đông bằng một giọng văn vô vùng ám ảnh. Ờ mình bị ám ảnh.
Hôm nay ngủ sớm.
Ignore 1 số người.
Lang thang, không, là ngồi lì ở mocking bird với nhỏ bạn mà mình từng nghĩ sẽ ko dính dáng gì với nhau nữa hết. Nói chuyện lung tung, và xả cả đống thứ mà, có thể, chưa từng nói cho ai biết, kể cả bạn thân nhất nhất nhất. Thấy mắc cười. Sài Gòn người đông, bạn bè nhiều, mà người waste time cùng lại chẳng có bao nhiêu.
Cười hỉ hả với cái horoscope quá xá đúng. Rồi lại bươn bả đội mưa bắt bus 53 về nhà.
Nhà mưa, và nước ngập vào nhà. Nhìn ba mẹ. Thấy mình vô dụng.
Deactivate FB, cũng chẳng có nhiều thứ để làm. Mệt đầu quá nên ko học bài nổi. Thêm một lý do nguỵ biện cho cái sự lười biếng nữa.
Nguyễn Thiên Ngân bị ám ảnh Người Tình Sputnik, biết không?
Cả chị Chip, và cả NTN, đều viết về Ấn Độ, về Nepal và vùng Trung Đông bằng một giọng văn vô vùng ám ảnh. Ờ mình bị ám ảnh.
Hôm nay ngủ sớm.
Ignore 1 số người.
Tuesday, September 4, 2012
Hôm nay là ngày năm tháng chín
Ngủ một mạch tới 10h, khỏi lo khai giảng khai giếc gì luôn.
Chán quá, muốn single rồi.
Con nít thì vẫn là con nít. Bạn bè bằng tuổi nhiều thi còn thấy con nít, huống gì người ta.
Nói cho đã, mèo lại hoàn mèo. Nhiều khi còn tệ hơn cả mấy đứa bạn mới quen.
Không hiểu thì vẫn là không hiểu. Bi kịch hơn, người ta còn chẳng để tâm tới những lời mình nói.
Nói chuyện 10 câu thì hết 9 câu là mình muốn bỏ mẹ đi cho rồi.
Mình muốn thì mình phải nói, nếu không thì tới chết người ta cũng chẳng nghiệm ra mình đang thích cái gì, mà á hả, mình thiếu điều muốn hét lên là mình ghét cái đó luôn, vậy mà cũng chẳng nhận ra.
Bất ngờ hả? Dẹp. Lãng mạn hả? Vứt đê. Nói chuyện hợp cạ hả? Giết mình liền đi.
Bất mãn quá. è è è è.
Mình đâu có yêu. Mình cũng đâu phải đứa thiếu thốn tình cảm.Vậy mình quen người ta vì cái lý do chi?! O_o
Giống như lòng tự trọng bị đạp lên rồi chà chà di di xuống nền gạch vậy đó.
Mình muốn xinh-gồ-ồ-ồ-ồ quá mà trời ơi.
Nguyên cả hè cứ bị buồn, bị chán, bị tủi thân.
Mắt mình cười buồn quá. Chắc tại nó bị tịt lại nên có cảm giác vậy.
VỀ NƯỚC LẸ ĐI NGƯỜI ƠI. RỒI MẤY MÌNH LẠI ĐI CHƠI VỚI NHAU.
TUI ĐANG TRONG CƠN BĨ CỰC QUÁ RỒI NÈ NGƯỜI ƠI.
CỨU TUI VỚI!!!
Chán quá, muốn single rồi.
Con nít thì vẫn là con nít. Bạn bè bằng tuổi nhiều thi còn thấy con nít, huống gì người ta.
Nói cho đã, mèo lại hoàn mèo. Nhiều khi còn tệ hơn cả mấy đứa bạn mới quen.
Không hiểu thì vẫn là không hiểu. Bi kịch hơn, người ta còn chẳng để tâm tới những lời mình nói.
Nói chuyện 10 câu thì hết 9 câu là mình muốn bỏ mẹ đi cho rồi.
Mình muốn thì mình phải nói, nếu không thì tới chết người ta cũng chẳng nghiệm ra mình đang thích cái gì, mà á hả, mình thiếu điều muốn hét lên là mình ghét cái đó luôn, vậy mà cũng chẳng nhận ra.
Bất ngờ hả? Dẹp. Lãng mạn hả? Vứt đê. Nói chuyện hợp cạ hả? Giết mình liền đi.
Bất mãn quá. è è è è.
Mình đâu có yêu. Mình cũng đâu phải đứa thiếu thốn tình cảm.Vậy mình quen người ta vì cái lý do chi?! O_o
Giống như lòng tự trọng bị đạp lên rồi chà chà di di xuống nền gạch vậy đó.
Mình muốn xinh-gồ-ồ-ồ-ồ quá mà trời ơi.
Nguyên cả hè cứ bị buồn, bị chán, bị tủi thân.
Mắt mình cười buồn quá. Chắc tại nó bị tịt lại nên có cảm giác vậy.
VỀ NƯỚC LẸ ĐI NGƯỜI ƠI. RỒI MẤY MÌNH LẠI ĐI CHƠI VỚI NHAU.
TUI ĐANG TRONG CƠN BĨ CỰC QUÁ RỒI NÈ NGƯỜI ƠI.
CỨU TUI VỚI!!!
Tuesday, July 24, 2012
Âm nhạc và những người bạn.
Âm nhạc là cái thứ diệu kì nhất trên đời.
Dù bất đồng ngôn ngữ nhưng mà 2 người hoàn toàn có thể hiểu và biết đc tâm trạng của ng kia thông qua 1 bài nhạc nào đó.
Vừa post một cái video lên FB, đã nhận đc một món quà tuyệt vời. Từ một "người lạ" của AUN :x
Dù bất đồng ngôn ngữ nhưng mà 2 người hoàn toàn có thể hiểu và biết đc tâm trạng của ng kia thông qua 1 bài nhạc nào đó.
Vừa post một cái video lên FB, đã nhận đc một món quà tuyệt vời. Từ một "người lạ" của AUN :x
Sunday, July 22, 2012
Yahoo
Chat kiểu này chắc tức cười trào máo mà chết chứ buồn nỗi gì nữa.
"Duy Nguyen: thôi đừng buồn nha
Duy Nguyen: nha heo nha heo nha heo"
Mà tự hỏi sao dạo này mình bị la nhiều vậy :((
Mà la mấy câu y chang nhau nữa.
Người ở Thủ Đức với người ở Thanh Hoá ca chung một bài ca, đúng từng từ. We yoooo??? :((
"Duy Nguyen: thôi đừng buồn nha
Duy Nguyen: nha heo nha heo nha heo"
Mà tự hỏi sao dạo này mình bị la nhiều vậy :((
Mà la mấy câu y chang nhau nữa.
Người ở Thủ Đức với người ở Thanh Hoá ca chung một bài ca, đúng từng từ. We yoooo??? :((
Tuesday, July 3, 2012
Này cô Cẩm
http://www.facebook.com/notes/c%E1%BA%A9m-anh/ti%C3%AAn-c%C3%A1-%C6%A1i-c%C3%A1i-%C4%91u%C3%B4i-c%E1%BB%A7a-n%C3%A0ng/10150857302635679
http://www.facebook.com/notes/c%E1%BA%A9m-anh/gi%C3%A1-tr%E1%BB%8B-v%C3%A0-t%C3%B4i-may-m%E1%BA%AFn/10150906654000679
Biết đến cô vào một đêm rảnh rỗi năm 15 tuổi.
5 năm, cô đã truyền biết bao nhiêu điều vào tôi rồi đấy cô Cẩm à.
Mốt có lẽ sẽ đặt tên con ăn theo, Cẩm Anh, mặc dù là nó rặt Hà Nội :D
http://www.facebook.com/notes/c%E1%BA%A9m-anh/gi%C3%A1-tr%E1%BB%8B-v%C3%A0-t%C3%B4i-may-m%E1%BA%AFn/10150906654000679
Biết đến cô vào một đêm rảnh rỗi năm 15 tuổi.
5 năm, cô đã truyền biết bao nhiêu điều vào tôi rồi đấy cô Cẩm à.
Mốt có lẽ sẽ đặt tên con ăn theo, Cẩm Anh, mặc dù là nó rặt Hà Nội :D
Friday, June 29, 2012
I am alive
Nguyên tuần rồi mình làm volunteer cho Educational Forum với Young Speaker Contest, bị quay như dế từ sáng tới tối. Về nhà đọc lại blog mọi ng sao ko thấy ai lo về vụ đi Thái hết dị :-ss Huhu
Đầu tiên là công tác tổ chức. Đh QG tổ chức dở dã man, có 2 người lead chính thôi, mà hoàn toàn ko chuẩn bị kĩ lưỡng gì cả. Nội dung chương trình thì ko nói, nhưng khâu chuẩn bị phải nói là tệ dã man con ngan.
Buổi đầu tiên các bạn đến, sáng là Brief Talking về timeline chương trình, lỗi kĩ thuật tràn lan. Ko Freeze màn hình, ko có cả slide - chiếu lên là nguyên cái file excel, ko chuẩn bị bàn kĩ thuật riêng mà để lap ngay kế bên khách nước ngoài, rồi vừa nhìn màn hình vừa bấm lap vừa nói, siêu ko tôn trọng khán giả. :-ss
Mà á hả, việc mình tức nhất là khâu phân công. Ngoại trừ 2 ng chạy chính có thêm 2 bạn vonlunteer nữa, mà 2 bạn đó thấy rõ là do quen biết luôn. Đàn bà dã man, ẹo ẹo, mà còn nói chuyện siêu láo. Nói với người lớn mà cứ như nói với cháu mình vậy, hãi :-s . Mặc dù ai cũng đc phát cái timeline, nhưng mà 2 bạn volunteer đó là 2 ng duy nhất trong đám volunteer biết đc công việc chính xác của từng ngày, nên 2 bạn là ng phân công. Mấy bản phân công cho người quen, còn vài ba đứa ko quen trong đó có mình, thì dek biết j cả, mà cúp ở nhà ngủ cũng chẳng thấy ai liên lạc. Xàm ghê.
Để nguyên chương trình này cho IU mình host là ngon rồi, 15 đứa sẽ chạy ngon ơ nguyên tuần chứ ko cần phải tuyển tới 30 đứa volunteer thế này.
Tiếp theo là những cái được :D Được ăn ngon, ăn cực kì sang trọng. Buổi đầu tiên ăn ở Ngọc Sương Res, chỗ Marina seafood ấy, siêu ngonnnnnnnnnn. Mấy bữa kia thì ăn nhà hàng gần nhà, Tư Trì, Ba Long chẳng hạn. Khách đc ăn ngon thì TNV cũng đc ăn ké, sướng. Mà có hôm đầu tiên, bác Director của ĐHQG bảo chị lead là kiếm nước cho mấy bạn TNV uống với, vì tụi mình đang bận làm Receptionist, chị í bảo: Thôi khỏi thầy ơi, tụi nó khỏi uống cũng đc. :-ss Vâng, và nhờ thế, nguyên suốt chương trình là những ngày phải bươn bả đi bộ tự mua nước suối cho nhau uống =.= Mà 2 ng lead nói chuyện kì lắm. Bữa anh lead nói chuyện giỡn giỡn với 1 bạn TNV có tính đàn bà, nói kiểu j ấy mà anh ấy phát ngôn: Mày ngựa quá, thôi im đi. Rồi xong, cả hội sượng cứng, tái mặt luôn :-s Ẻn ẻn.
Ngủ cũng khá đc thôi, chứ ko phải là xa hoa sung sướng gì. Một cái phòng 2 giường có 6 đứa, hiểu rồi ha. Cũng may là trực có một bữa.
Mà nguyên cái chương trình này, đối với mình, là dịp để đi ngủ lang bang. Ngày 1 ngủ nhà Kelly, ngày 2 về nhà ngủ, ngày 3 qua nhà Bi, ngày 4 trực Nhà Khách, và ngày 5 ngủ ở trường IU. Dã man. Giống như dọn nhà đi vậy á, xách nguyên cái ba lô đi vẹo cả lưng.
Rồi bây giờ là phần cái bạn tham gia.
Mình dẫn đoàn Philippines, 3 người. 2 bạn thi và 1 lecturer. Thầy lecturer siu trẻ, siu đẹp trai. Mà chỉ có điều là mấy bạn đó hông có thèm chơi với mình, toàn chơi với 3 bạn nhóm khác thôi. Mình hổng biết chơi với ai nên bu theo con bạn chơi với đoàn Thailand, Chula Uni. Mèn đét ơi, siu dễ thương luôn.
Mấy bạn thì hiền queo, mà nói chuyện cũng khá hợp. Thầy lecturer đi theo cũng cực hiền, mà nhiệt tính cực kì. Hỏi thầy vụ đi Thái Lan thầy chĩ dẫn tận tình dã man. Thầy hẹn nếu có qua thầy sẽ dẫn mấy mình đi ăn kem. ố hô hô. Thầy bảo buổi tối ko có j làm thì cứ đi khu siam, đông vui lắm, tèn ten.
Mấy bạn đoàn khác mình cũng nói chuyện chút, cũng thú vị. Mà phát hiện ra khả năng Eng dùng để tám chuyện của mình kém quá xá :(( Buồn muốn khóc. Kiểu bị quên mất từ và ko mấy tự tin ấy. Nói xàm xàm tí cái ko biết nói j nữa, ko tự nhiên. Bản tính mình cũng là vậy mà, nên ko thân mấy với các bạn. Thôi thì ráng lần sau. cố lên cố lên. yeye.
Hiện giờ nhớ đc có nhiêu thôi. Khi nào nhớ tiếp mình sẽ viết tiếp. haha.
Các bạn trẻ. Chương trình Chiang Mai với Chợ Nổi sao đâyyyyyyyy. Chợ nổi ko thấy anh kia trả lời nên tớ bó tay.
Đầu tiên là công tác tổ chức. Đh QG tổ chức dở dã man, có 2 người lead chính thôi, mà hoàn toàn ko chuẩn bị kĩ lưỡng gì cả. Nội dung chương trình thì ko nói, nhưng khâu chuẩn bị phải nói là tệ dã man con ngan.
Buổi đầu tiên các bạn đến, sáng là Brief Talking về timeline chương trình, lỗi kĩ thuật tràn lan. Ko Freeze màn hình, ko có cả slide - chiếu lên là nguyên cái file excel, ko chuẩn bị bàn kĩ thuật riêng mà để lap ngay kế bên khách nước ngoài, rồi vừa nhìn màn hình vừa bấm lap vừa nói, siêu ko tôn trọng khán giả. :-ss
Mà á hả, việc mình tức nhất là khâu phân công. Ngoại trừ 2 ng chạy chính có thêm 2 bạn vonlunteer nữa, mà 2 bạn đó thấy rõ là do quen biết luôn. Đàn bà dã man, ẹo ẹo, mà còn nói chuyện siêu láo. Nói với người lớn mà cứ như nói với cháu mình vậy, hãi :-s . Mặc dù ai cũng đc phát cái timeline, nhưng mà 2 bạn volunteer đó là 2 ng duy nhất trong đám volunteer biết đc công việc chính xác của từng ngày, nên 2 bạn là ng phân công. Mấy bản phân công cho người quen, còn vài ba đứa ko quen trong đó có mình, thì dek biết j cả, mà cúp ở nhà ngủ cũng chẳng thấy ai liên lạc. Xàm ghê.
Để nguyên chương trình này cho IU mình host là ngon rồi, 15 đứa sẽ chạy ngon ơ nguyên tuần chứ ko cần phải tuyển tới 30 đứa volunteer thế này.
Tiếp theo là những cái được :D Được ăn ngon, ăn cực kì sang trọng. Buổi đầu tiên ăn ở Ngọc Sương Res, chỗ Marina seafood ấy, siêu ngonnnnnnnnnn. Mấy bữa kia thì ăn nhà hàng gần nhà, Tư Trì, Ba Long chẳng hạn. Khách đc ăn ngon thì TNV cũng đc ăn ké, sướng. Mà có hôm đầu tiên, bác Director của ĐHQG bảo chị lead là kiếm nước cho mấy bạn TNV uống với, vì tụi mình đang bận làm Receptionist, chị í bảo: Thôi khỏi thầy ơi, tụi nó khỏi uống cũng đc. :-ss Vâng, và nhờ thế, nguyên suốt chương trình là những ngày phải bươn bả đi bộ tự mua nước suối cho nhau uống =.= Mà 2 ng lead nói chuyện kì lắm. Bữa anh lead nói chuyện giỡn giỡn với 1 bạn TNV có tính đàn bà, nói kiểu j ấy mà anh ấy phát ngôn: Mày ngựa quá, thôi im đi. Rồi xong, cả hội sượng cứng, tái mặt luôn :-s Ẻn ẻn.
Ngủ cũng khá đc thôi, chứ ko phải là xa hoa sung sướng gì. Một cái phòng 2 giường có 6 đứa, hiểu rồi ha. Cũng may là trực có một bữa.
Mà nguyên cái chương trình này, đối với mình, là dịp để đi ngủ lang bang. Ngày 1 ngủ nhà Kelly, ngày 2 về nhà ngủ, ngày 3 qua nhà Bi, ngày 4 trực Nhà Khách, và ngày 5 ngủ ở trường IU. Dã man. Giống như dọn nhà đi vậy á, xách nguyên cái ba lô đi vẹo cả lưng.
Rồi bây giờ là phần cái bạn tham gia.
Mình dẫn đoàn Philippines, 3 người. 2 bạn thi và 1 lecturer. Thầy lecturer siu trẻ, siu đẹp trai. Mà chỉ có điều là mấy bạn đó hông có thèm chơi với mình, toàn chơi với 3 bạn nhóm khác thôi. Mình hổng biết chơi với ai nên bu theo con bạn chơi với đoàn Thailand, Chula Uni. Mèn đét ơi, siu dễ thương luôn.
Mấy bạn thì hiền queo, mà nói chuyện cũng khá hợp. Thầy lecturer đi theo cũng cực hiền, mà nhiệt tính cực kì. Hỏi thầy vụ đi Thái Lan thầy chĩ dẫn tận tình dã man. Thầy hẹn nếu có qua thầy sẽ dẫn mấy mình đi ăn kem. ố hô hô. Thầy bảo buổi tối ko có j làm thì cứ đi khu siam, đông vui lắm, tèn ten.
Mấy bạn đoàn khác mình cũng nói chuyện chút, cũng thú vị. Mà phát hiện ra khả năng Eng dùng để tám chuyện của mình kém quá xá :(( Buồn muốn khóc. Kiểu bị quên mất từ và ko mấy tự tin ấy. Nói xàm xàm tí cái ko biết nói j nữa, ko tự nhiên. Bản tính mình cũng là vậy mà, nên ko thân mấy với các bạn. Thôi thì ráng lần sau. cố lên cố lên. yeye.
Hiện giờ nhớ đc có nhiêu thôi. Khi nào nhớ tiếp mình sẽ viết tiếp. haha.
Các bạn trẻ. Chương trình Chiang Mai với Chợ Nổi sao đâyyyyyyyy. Chợ nổi ko thấy anh kia trả lời nên tớ bó tay.
Wednesday, June 20, 2012
:D (update again)
Hôm nay Fu với Bơ đi lên Amazing Thailand. Sau khi lượn nguyên một vòng tròn đầy do lo nhiều chuyện ko nhìn đường, đã thu đc một số kết quả:
- Một đống bản đồ và tờ Thông tin Bangkok, Chiang Mai, Pattaya với Chiang Rai.
- Yên lòng vì có thể đi Train lên Chiang Mai buổi đêm và ngủ đủ 8 tiếng trên tàu với giá ko mất đắt đỏ.
- Xếp lại lịch trình một chút :-ss
* T6:
- 11h-2h: về phòng, ăn uống, nghỉ ngơi.
- 2h trở đi: Pratunam (6pm hết) - Stadium (ngắm chó, ăn sushi)
LP map p.120
* T7:
- ABAC sáng
- Fu với Bơ đi lang thang buổi chiều, tại 4h QA mới thi xong.
- Tối đi Khao San
* CN:
- Chatuychak
- Lòng vòng khu Siam or đường Ram or malls
- BACC
* T2:
- Victory Monumant - mì chén :">
- Chùa Phật ngọc + cung điện
- Đi đâu đó thêm nữa vì dư nguyên một buổi, có thể Siam square vì gần Chula
- Thăm Chula University + ăn kem do thầy trg đó dẫn đi (hẹn 4h)
- cỡ 9h 10h j đó lên tàu.
* T3, T4, T5:
- Sáng sớm t3 đến CM
- Tối t5 lên tàu về lại BK, sáng t6 về tới BK
* T6:
- Chinatown + Phahurat
- cafe 1912 ( LP p. 167)
* T7:
- Pattaya, Koh Larn, Tối 11h về, bus Ekamai
* CN:
- Đi Amphawa Floating market tối về
* T2:
Phắn! :D
- Một đống bản đồ và tờ Thông tin Bangkok, Chiang Mai, Pattaya với Chiang Rai.
- Yên lòng vì có thể đi Train lên Chiang Mai buổi đêm và ngủ đủ 8 tiếng trên tàu với giá ko mất đắt đỏ.
- Xếp lại lịch trình một chút :-ss
* T6:
- 11h-2h: về phòng, ăn uống, nghỉ ngơi.
- 2h trở đi: Pratunam (6pm hết) - Stadium (ngắm chó, ăn sushi)
LP map p.120
* T7:
- ABAC sáng
- Fu với Bơ đi lang thang buổi chiều, tại 4h QA mới thi xong.
- Tối đi Khao San
* CN:
- Chatuychak
- Lòng vòng khu Siam or đường Ram or malls
- BACC
* T2:
- Victory Monumant - mì chén :">
- Chùa Phật ngọc + cung điện
- Đi đâu đó thêm nữa vì dư nguyên một buổi, có thể Siam square vì gần Chula
- Thăm Chula University + ăn kem do thầy trg đó dẫn đi (hẹn 4h)
- cỡ 9h 10h j đó lên tàu.
* T3, T4, T5:
- Sáng sớm t3 đến CM
- Tối t5 lên tàu về lại BK, sáng t6 về tới BK
* T6:
- Chinatown + Phahurat
- cafe 1912 ( LP p. 167)
* T7:
- Pattaya, Koh Larn, Tối 11h về, bus Ekamai
* CN:
- Đi Amphawa Floating market tối về
* T2:
Phắn! :D
Wednesday, June 13, 2012
Ở nhà
Lạy hồn, riết rồi blogspot cũng phải xài ultrasurf mới vào được thì mình cũng bó tay rồi.
Hèn gì cứ thắc mắc suốt cả tuần nay tại sao ko vào đc, mình ăn ở cũng cool lắm mà sao bị banned đc. Ra là chặn, đc lắm đc lắm *gào thét*
Trời thì nóng, ở nhà nhiều muỗi. Mình lại còn lỡ tay xoá hết đống bookmark cả năm trời của mình. Cay cú.
Hừ hừ.
Má, chửi thề nha. Bookmark ơi là bookmark, tức đến mức muốn nhúng đầu vô bồn cầu luôn. F***!
Dạo này đầu óc cũng ổn định, chắc là qua giai đoạn tự kỉ rồi.
Sắp đi làm TNV cho AUN của đh quốc gia một tuần.
Chả biết là do bản thân mình hay là do mấy ng kia nhúng tay vô nữa :-s, tại thấy interview trả lời xàm bà cố
Mà thôi tận hưởng đi.
Đầu hè ngu ngốc. xuỳ. *lăn lộn*
Hèn gì cứ thắc mắc suốt cả tuần nay tại sao ko vào đc, mình ăn ở cũng cool lắm mà sao bị banned đc. Ra là chặn, đc lắm đc lắm *gào thét*
Trời thì nóng, ở nhà nhiều muỗi. Mình lại còn lỡ tay xoá hết đống bookmark cả năm trời của mình. Cay cú.
Hừ hừ.
Má, chửi thề nha. Bookmark ơi là bookmark, tức đến mức muốn nhúng đầu vô bồn cầu luôn. F***!
Dạo này đầu óc cũng ổn định, chắc là qua giai đoạn tự kỉ rồi.
Sắp đi làm TNV cho AUN của đh quốc gia một tuần.
Chả biết là do bản thân mình hay là do mấy ng kia nhúng tay vô nữa :-s, tại thấy interview trả lời xàm bà cố
Mà thôi tận hưởng đi.
Đầu hè ngu ngốc. xuỳ. *lăn lộn*
Friday, May 11, 2012
À í a ~~~~
Ở nhà nghe channelV phát bài này suốt, nhưng là bản Acoustic. Thông thường mình thích Au hơn, nhưng lần này là giãy nảy lên gào rú Bản gốc hay hơn :))
Kiểu này là chuyện say nắng người thứ 3 nè. Mình ko thích lắm, nhưng mà cắt 1 khúc đi thì lyric trở thành toẹt vời.
Mình, à ờ ừm, đề cao sự chung thuỷ, tất nhiên. Nhưng mà bản tính của mình, mình đồng ý cho bản thân có những cơn say nắng với người khác :)). Mình cũng thẳng thắn nói với bạn đó là, ờ, bạn đừng có thương tui nhiều quá, thương vừa vừa thôi, mốt lỡ có say nắng em nào dịu dàng dễ thương thì còn có đường lui, mà nhớ nói tui nha :)), tui ghét bị lừa dối thôi, chứ tui ko có sợ bị đá :)).
Mình đúng là con quái dị, chắc tại mấy đứa bạn đh tính giống quá nên càng ngày càng thể hiện rõ ra.
Mà ai biết đc, nhỡ đâu Charming Prince của mình đang ở đâu đó ngoài kia thì sao. Haha.
Tonight
We are young
So let’s set the world on fire í a
We can burn bright(er) ( í a) than the sun
We are young
So let’s set the world on fire í a
We can burn bright(er) ( í a) than the sun
:D
Hôm nay ở nhà một mình. Ngoại bênh nên cả nhà ra ngủ ở nhà ngoại rồi. Mai mình xách tiền học bổng đi mua sữa cho ngoại với nội. Mua cho ngoại là mình thương, mua cho nội là mình khè vụ có học bổng 6tr. Sao mà mình mứt dại quá ha =.= Kệ ha, tại vì định kiến là ko bao giờ thay đổi đc.
Học thi đi, chời ơi là chời.
Bớt nóng đi, chời ơi là chời. :((
Tuesday, May 1, 2012
Từ thứ Bảy đến thứ Ba, những cái ôm xuyên kì nghỉ lễ
Mấy nay mình bị khùng, kiểu như vầy nè "có đôi khi tâm trạng đang bình thường, có thể tự nhiên
rớt xuống một cách thảm hại, bỗng thấy mọi thứ xung quanh nhạt nhòa đến mức khó
hiểu, muốn cách ly hoàn toàn với thế giới, co mình lại trong không gian chật
hẹp của bản thân" - trích Hội những người nhóm máu B.
Mạng mẽo chập chờn, đt hết tiền, đắm chìm trong hội chứng *bị bỏ quên do ở nhà nhiều quá*, tâm trạng ko ổn định. Vậy là KD hứng hết. Cả 4 ngày. Có nhiều bạn rồi cuối cùng cùng quy về một chỗ, vì nhiều lý do.
Ngày nào cũng xin mẹ ra đường, rồi đi suốt với KD.
2 ngày đầu thì khổ lắm, poor him, mình cáu gắt, mình lẫy, mình khóc lóc lum la. Nói tới đâu nước mắt ứa ra tới đó. Bạn đó ko như mình, mình im re khi nghe người ta kể chuyện, bạn đó nói còn nhiều hơn mình nữa, mà nói tới đâu đúng tới đó, mình càng khóc tợn nữa. Người j đâu mà thông minh kinh dị. :-<
Mình ko thích kể những j mình nghĩ, những gì mình trải qua, những gì mình nhìn nhận cho bất kì ai hết, mình cảm thấy như con người mình bị lột trần ra trước mặt người khác, bối rối và xấu hổ. Nhưng mà lần này, mình đã phá vỡ những nguyên tắc của bản thân. Biết là sẽ có lúc mình phải trả giá, có thể là ko thể quên đc, có thể là ko thể tin tưởng bất kì ai hết, có thể là bị betray này nọ. Nhưng mà ở thời điểm này. Mình ko có ý kiến gì cả.
Bạn đó nói, rồi bạn đó quẹt nước mắt cho mình, quẹt hết,từng giọt một, ko chừa giọt nào, rồi bạn đó ôm mình lâu thiệt lâu. Chỉ thiếu ly sữa, tại nhà bạn đó hết sữa rồi :) Rồi bạn đó vô bếp nấu ăn cho mình ăn, mình đòi đủ thứ, nên bạn đó nấu lâu ơi lâu mới xong. Mà nhìn bạn đó loay hoay trong bếp, giỏi y như mẹ mình vậy. Có cảm giác mình bị đánh gục hoàn toàn. (:-< thở dài, điều mình lo sợ cuối cùng cũng xảy ra).
Qua bữa đó thì mình bình thường trở lại, mình ổn rồi.
Mình vẫn tiếp tục dính cứng lấy bạn đó 2 ngày tiếp theo. Ko hẳn là cả ngày, nhưng mà là tất cả những khi có thể.
Vòng vèo SG, ăn uống này nọ, canh suất coi phim đêm cuối cùng, chơi trò quyết định ngu nhất rồi phải trả giá :), nói chuyện tục, nói chuyện về bloody marry - chuyện của bạn gái chúng mình :">, loanh quanh q7 xem biệt thự, chửi thề chung tại ghen tị quá xá, và cả tấn những trò lố khác. Mình hỏi tại sao chiều mình quá vậy, bạn đó nói: để bù những cái ko làm đc, vì năm nay là năm thi, ko thể có mặt bất kì khi nào Bơ cần đc.
Rồi xong.
Nói chung là nhiều khi thấy có lỗi với ba mẹ, con gái lớn rồi cứ mãi đi tìm chân lý sống với hạnh phúc thoáng qua, ko lo gì đến ba mẹ. Để 2 người suốt ngày ru rú ở nhà, tự cãi nhau, tự hoà giải, tự lo lắng cho nhau.
*Má ơi, lại khóc lóc, hức.*
Tự hứa phải tự biết cân bằng lại, có thể ko giỏi như ngày xưa nữa, tại có ng khác chen vào cuộc sống của mình rồi, nhưng mà ít ra phải tốt hơn bây giờ.
Thấy nhớ bản thân mình hồi trước :)) ko sợ trời, ko sợ đất. haha.
Ngày nào cũng xin mẹ ra đường, rồi đi suốt với KD.
2 ngày đầu thì khổ lắm, poor him, mình cáu gắt, mình lẫy, mình khóc lóc lum la. Nói tới đâu nước mắt ứa ra tới đó. Bạn đó ko như mình, mình im re khi nghe người ta kể chuyện, bạn đó nói còn nhiều hơn mình nữa, mà nói tới đâu đúng tới đó, mình càng khóc tợn nữa. Người j đâu mà thông minh kinh dị. :-<
Mình ko thích kể những j mình nghĩ, những gì mình trải qua, những gì mình nhìn nhận cho bất kì ai hết, mình cảm thấy như con người mình bị lột trần ra trước mặt người khác, bối rối và xấu hổ. Nhưng mà lần này, mình đã phá vỡ những nguyên tắc của bản thân. Biết là sẽ có lúc mình phải trả giá, có thể là ko thể quên đc, có thể là ko thể tin tưởng bất kì ai hết, có thể là bị betray này nọ. Nhưng mà ở thời điểm này. Mình ko có ý kiến gì cả.
Bạn đó nói, rồi bạn đó quẹt nước mắt cho mình, quẹt hết,từng giọt một, ko chừa giọt nào, rồi bạn đó ôm mình lâu thiệt lâu. Chỉ thiếu ly sữa, tại nhà bạn đó hết sữa rồi :) Rồi bạn đó vô bếp nấu ăn cho mình ăn, mình đòi đủ thứ, nên bạn đó nấu lâu ơi lâu mới xong. Mà nhìn bạn đó loay hoay trong bếp, giỏi y như mẹ mình vậy. Có cảm giác mình bị đánh gục hoàn toàn. (:-< thở dài, điều mình lo sợ cuối cùng cũng xảy ra).
Qua bữa đó thì mình bình thường trở lại, mình ổn rồi.
Mình vẫn tiếp tục dính cứng lấy bạn đó 2 ngày tiếp theo. Ko hẳn là cả ngày, nhưng mà là tất cả những khi có thể.
Vòng vèo SG, ăn uống này nọ, canh suất coi phim đêm cuối cùng, chơi trò quyết định ngu nhất rồi phải trả giá :), nói chuyện tục, nói chuyện về bloody marry - chuyện của bạn gái chúng mình :">, loanh quanh q7 xem biệt thự, chửi thề chung tại ghen tị quá xá, và cả tấn những trò lố khác. Mình hỏi tại sao chiều mình quá vậy, bạn đó nói: để bù những cái ko làm đc, vì năm nay là năm thi, ko thể có mặt bất kì khi nào Bơ cần đc.
Rồi xong.
Nói chung là nhiều khi thấy có lỗi với ba mẹ, con gái lớn rồi cứ mãi đi tìm chân lý sống với hạnh phúc thoáng qua, ko lo gì đến ba mẹ. Để 2 người suốt ngày ru rú ở nhà, tự cãi nhau, tự hoà giải, tự lo lắng cho nhau.
*Má ơi, lại khóc lóc, hức.*
Tự hứa phải tự biết cân bằng lại, có thể ko giỏi như ngày xưa nữa, tại có ng khác chen vào cuộc sống của mình rồi, nhưng mà ít ra phải tốt hơn bây giờ.
Thấy nhớ bản thân mình hồi trước :)) ko sợ trời, ko sợ đất. haha.
Thursday, April 26, 2012
Be a Mean Girl
Mình vừa mới nhắn tin, một cái tin nhắn khá là serious, cho nhỏ bạn ĐH khá thân của mình. Ừa thì làm vậy giống như mình là bạn xấu vậy ấy, nghĩ xấu cho bạn mình. Nhưng mà mình đòi lại công bẳng cho bản thân thôi.
Mình vào SSC, một phần do nhỏ dụ, và do nhỏ nói đỡ cho mình. Cơ bản là tại nhỏ, nên mình vào. Nhỏ là trưởng ban tổ chức Mastermind, mình làm Finance. Mà thề có Chúa, mình chẳng biết chương trình nó đã đi tới đâu rồi hết. Tất cả đều quy về một mối, MÌNH KHÔNG BAO GIỜ NHẬN ĐƯỢC TIN NHẮN BÁO ĐI HỌP TRIỂN KHAI VỚI TEAM MASTERMIND. Mà nhỏ làm trưởng BTC, đưởng nhiên nhỏ phải có nhiệm vụ báo cho mình. Nhưng mà không hề. Mình là outsider. Vậy đó.
Trưa nay họp phân công cho đêm chung kết, mình lại ko được báo. Mình lên trường, và mình đi lướt qua cái đám ngồi chờ họp, đương nhiên là mình hoàn toàn ko biết lý do tại sao mọi ng tụ tập đông đủ. Bản tính ko nhiều chuyện, mình cười rất chi là tươi tắn chào mọi người, trong đó có nhỏ, và đi về phía cầu thang. Đến chiều, một đứa bạn khác, hớt hải chạy lại hỏi, "Bơ ơi, sao m ko đi họp. M làm checklist kìa", "Sax, sao t biết được, dek có đứa nào báo t cả".
Ồ vâng, các bạn trẻ thấy rồi đấy, đó chỉ là giọi nước làm tràn ly thôi. Mình đi ngang qua, có họp, và nhỏ ko thèm gọi lại một tiếng để báo là tí nữa họp kìa mày. Được được, hay hay.
Mình đã và đang làm một con nhỏ vô trách nhiệm trong mắt mọi ng trong clb. Hay thiệt.
Mình ko hiểu, mình ko thể nào tự giải thích việc đó cho bản thân được, nên mình nhắn tin cho nhỏ, hỏi lý do. Tất cả đều quy về: nhỏ nản, và nhỏ ko còn tâm huyết, vì mệt mỏi nhiều thứ chủ quan lẫn khách quan. VÀ Ừ, MÌNH LÀ NGƯỜI NHẬN LÃNH DÙM NHỎ. Quá tuyệt vời ha.
Haizzz. Chẳng biết phải làm gì cả. :-<
Cái này là mệt mỏi về phía Câu Lạc Bộ thôi. Còn mệt mỏi về Đoàn thể này nọ, gần như đã giải quyết xong, vì mình quyết định xin nghỉ, ko làm bất cứ gì cả.
Ừa, thôi, vậy là xong rồi. Duyên nợ với các hoạt động Đoàn Đội đến nay là hết. Mình chính thức trở thành quý cô Học và Làm điển hình. Cheer!
Mình vào SSC, một phần do nhỏ dụ, và do nhỏ nói đỡ cho mình. Cơ bản là tại nhỏ, nên mình vào. Nhỏ là trưởng ban tổ chức Mastermind, mình làm Finance. Mà thề có Chúa, mình chẳng biết chương trình nó đã đi tới đâu rồi hết. Tất cả đều quy về một mối, MÌNH KHÔNG BAO GIỜ NHẬN ĐƯỢC TIN NHẮN BÁO ĐI HỌP TRIỂN KHAI VỚI TEAM MASTERMIND. Mà nhỏ làm trưởng BTC, đưởng nhiên nhỏ phải có nhiệm vụ báo cho mình. Nhưng mà không hề. Mình là outsider. Vậy đó.
Trưa nay họp phân công cho đêm chung kết, mình lại ko được báo. Mình lên trường, và mình đi lướt qua cái đám ngồi chờ họp, đương nhiên là mình hoàn toàn ko biết lý do tại sao mọi ng tụ tập đông đủ. Bản tính ko nhiều chuyện, mình cười rất chi là tươi tắn chào mọi người, trong đó có nhỏ, và đi về phía cầu thang. Đến chiều, một đứa bạn khác, hớt hải chạy lại hỏi, "Bơ ơi, sao m ko đi họp. M làm checklist kìa", "Sax, sao t biết được, dek có đứa nào báo t cả".
Ồ vâng, các bạn trẻ thấy rồi đấy, đó chỉ là giọi nước làm tràn ly thôi. Mình đi ngang qua, có họp, và nhỏ ko thèm gọi lại một tiếng để báo là tí nữa họp kìa mày. Được được, hay hay.
Mình đã và đang làm một con nhỏ vô trách nhiệm trong mắt mọi ng trong clb. Hay thiệt.
Mình ko hiểu, mình ko thể nào tự giải thích việc đó cho bản thân được, nên mình nhắn tin cho nhỏ, hỏi lý do. Tất cả đều quy về: nhỏ nản, và nhỏ ko còn tâm huyết, vì mệt mỏi nhiều thứ chủ quan lẫn khách quan. VÀ Ừ, MÌNH LÀ NGƯỜI NHẬN LÃNH DÙM NHỎ. Quá tuyệt vời ha.
Haizzz. Chẳng biết phải làm gì cả. :-<
Cái này là mệt mỏi về phía Câu Lạc Bộ thôi. Còn mệt mỏi về Đoàn thể này nọ, gần như đã giải quyết xong, vì mình quyết định xin nghỉ, ko làm bất cứ gì cả.
Ừa, thôi, vậy là xong rồi. Duyên nợ với các hoạt động Đoàn Đội đến nay là hết. Mình chính thức trở thành quý cô Học và Làm điển hình. Cheer!
Thursday, April 19, 2012
Hổm rày
Hổm rày mình lại bị chóng mặt lại, đang nằm mà ngồi dậy là chóng mặt ko thở đc luôn, chưa kể đang ngồi mà đứng lên nữa. Mình mập mà yếu quá xá.
Mẹ bảo tại con ngồi máy nhiều quá, với ăn uống thất thường. Vậy nên sẽ nghe lời mẹ, bớt xài máy một chút, ko onl nữa, dành thời gian học bài gỡ điểm. Cũng may là Chai Lọ đang trong thời gian thi cử, ko cần mình ngồi "tám" mỗi đêm nữa. Thôi thì cũng tiện cả đôi đường.
Mình thấy blog mình toàn viết về bản thân mình, trong khi blog bạn bè hay viết về các vấn đề xung quanh bản thân :-< Tự dưng có cảm giác mình ích kỉ dễ sợ. Kì ghê á.
Ờ. Chỉ vậy thôi
Mẹ bảo tại con ngồi máy nhiều quá, với ăn uống thất thường. Vậy nên sẽ nghe lời mẹ, bớt xài máy một chút, ko onl nữa, dành thời gian học bài gỡ điểm. Cũng may là Chai Lọ đang trong thời gian thi cử, ko cần mình ngồi "tám" mỗi đêm nữa. Thôi thì cũng tiện cả đôi đường.
Mình thấy blog mình toàn viết về bản thân mình, trong khi blog bạn bè hay viết về các vấn đề xung quanh bản thân :-< Tự dưng có cảm giác mình ích kỉ dễ sợ. Kì ghê á.
Ờ. Chỉ vậy thôi
Monday, April 9, 2012
Học hành và vài ba con số
Điểm 3 môn thi giữa kì. 50 54 và 76.
Tất cả những gì mình muốn làm bây giờ, là đi chết.
Thề luôn.
Chưa bao giờ mình thấy sự nghiệp học hành tuột dốc thảm hại như vậy.
Mình biết là sẽ có ngày này, tại vì kì này mình học hành tởm lợm quá. Mình như chưa vào thư viện lần nào từ đầu kì tới giờ.
Mình muốn đi chết. Ko. vậy là nói quá rồi. Mình muốn học lại :((
Ai cho tiền học lại 3 môn đi :((
Camping rất tốt, rất ổn. Chỉ có điều là ko ai nhớ đó là chương trình của mình hết. Nhiều khi muốn đứng đó hét: Ê, tui là leader của khu Sân khấu nè. Nguyên cái show đó là tâm huyết của tui đó, chứ ko phải của mấy người kia đâu", mà làm ko được.
Ko có khả năng cầm mic thiệt là tệ.
phèo.
Nói chung là mình chán mình quá.
Tất cả những gì mình muốn làm bây giờ, là đi chết.
Thề luôn.
Chưa bao giờ mình thấy sự nghiệp học hành tuột dốc thảm hại như vậy.
Mình biết là sẽ có ngày này, tại vì kì này mình học hành tởm lợm quá. Mình như chưa vào thư viện lần nào từ đầu kì tới giờ.
Mình muốn đi chết. Ko. vậy là nói quá rồi. Mình muốn học lại :((
Ai cho tiền học lại 3 môn đi :((
Camping rất tốt, rất ổn. Chỉ có điều là ko ai nhớ đó là chương trình của mình hết. Nhiều khi muốn đứng đó hét: Ê, tui là leader của khu Sân khấu nè. Nguyên cái show đó là tâm huyết của tui đó, chứ ko phải của mấy người kia đâu", mà làm ko được.
Ko có khả năng cầm mic thiệt là tệ.
phèo.
Nói chung là mình chán mình quá.
Wednesday, April 4, 2012
Recently
Minh biết là mình đang bị trầm cảm nhẹ. Mình biết :(
Chỉ ko biết là nó nhẹ tới mức nào thôi
Chỉ ko biết là nó nhẹ tới mức nào thôi
Friday, March 30, 2012
Phim ảnh này này nọ nọ
http://www.youtube.com/watch?v=Jb-Oys-IcWE
Phim tên là Tomboy
Muốn xemmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmm
Phim tên là Tomboy
Muốn xemmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmm
Thursday, March 29, 2012
THÔNG BÁO
Ừ thì là má tui dô BV đó mấy cậu. Tại vì bị xỉu trong nhà tắm hôm tối chủ nhật.
Ở 7C xong giờ chuyển lên Y Dược rồi.
Cho nên tui ko biết tui có tháp tùng mấy cậu đi chơi như đã hứa ko nữa. Nói chung tới đâu thì tới ha.
À mà Y Dược gần Mega ấy. Có j hẹn hò cũng đc. hehe
Rồi nha rồi nha, dạo này tui ko onl đc nhiều. Mấy bạn thông cảm. Có j tui sẽ liên hệ sau nghe.
Ở 7C xong giờ chuyển lên Y Dược rồi.
Cho nên tui ko biết tui có tháp tùng mấy cậu đi chơi như đã hứa ko nữa. Nói chung tới đâu thì tới ha.
À mà Y Dược gần Mega ấy. Có j hẹn hò cũng đc. hehe
Rồi nha rồi nha, dạo này tui ko onl đc nhiều. Mấy bạn thông cảm. Có j tui sẽ liên hệ sau nghe.
Sunday, March 18, 2012
Bla bla bla
My cant-be-melted heart still beats hard as it does.
Reach Less-Talk part. Ready for No-Talk one. :( And Im kinda afraid of it :|
Nothing is related to Chai Lọ here, just ab my soul :-<
Reach Less-Talk part. Ready for No-Talk one. :( And Im kinda afraid of it :|
Nothing is related to Chai Lọ here, just ab my soul :-<
@_@
Sắp thi rồi sắp thi rồiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii
@_@ Nổ não
Càng ngày càng tệ hơn trước.
Cơ mà, mình muốn ịn cái này lên mạn sườn bên trái quá quá quá. Tại vì chờ tới 25t thì thiệt tình là lâu quá xá lâu. Đi Thailand tranh thủ ịn dô thì càng hay. Haha
@_@ Nổ não
Càng ngày càng tệ hơn trước.
Cơ mà, mình muốn ịn cái này lên mạn sườn bên trái quá quá quá. Tại vì chờ tới 25t thì thiệt tình là lâu quá xá lâu. Đi Thailand tranh thủ ịn dô thì càng hay. Haha
Dạo này nói chung là thấy cũng bình thường. Không có quá căng thẳng mà cũng ko có quá nhàn nhã. Nói chung là chịu được :))
Mà chắc ko đc lâu đâu.
Mình còn 1 môn rưỡi nữa. Phắn. Zéooooo
Sunday, March 11, 2012
Chủ nhật bị xỉu
Hôm nay mình bị xỉu. Nôm na là là bị ngất ấy.
Đi nhổ cái răng khôn mọc ngu. Nhổ nhanh lắm. xoẹt xoẹt, máu cũng ít.
Hớn hở hớn hở. Ai dè về nhà chơi ngu, đi ngủ, ngủ há mỏ, cái cục bông bị lỏng. Ngủ dậy máu phún ra, đứng lên thay cục bông mới, cái trời đất tối sầm, ù tai. Chỉ kịp la lên, Mẹ ơi con bị choáng, xong lăn quay ra đất luôn.
Tí tỉnh dậy thấy mình đang nằm trên giường, thở phì phò :-<
Mà máu cũng tới 7h mới hết chảy, nhờ 3 viên thuốc cầm máu.
Má ơi.
Có ngày chết sớm quá.
Biết bao nhiêu việc chưa làm xong :-<
Tình hình sức khoẻ đáng báo động.
Đi nhổ cái răng khôn mọc ngu. Nhổ nhanh lắm. xoẹt xoẹt, máu cũng ít.
Hớn hở hớn hở. Ai dè về nhà chơi ngu, đi ngủ, ngủ há mỏ, cái cục bông bị lỏng. Ngủ dậy máu phún ra, đứng lên thay cục bông mới, cái trời đất tối sầm, ù tai. Chỉ kịp la lên, Mẹ ơi con bị choáng, xong lăn quay ra đất luôn.
Tí tỉnh dậy thấy mình đang nằm trên giường, thở phì phò :-<
Mà máu cũng tới 7h mới hết chảy, nhờ 3 viên thuốc cầm máu.
Má ơi.
Có ngày chết sớm quá.
Biết bao nhiêu việc chưa làm xong :-<
Tình hình sức khoẻ đáng báo động.
Thursday, March 8, 2012
Monday, March 5, 2012
Ờ
Nói chung là, mình thấy, trong bất kì mối quan hệ nào đó có 3 người, thì mình luôn là người ở ngoài đó mà.
Ờ vậy đó.
Đau tim :(
Ờ vậy đó.
Đau tim :(
Sunday, March 4, 2012
A Little Thing's Called ... Jealous
:-<
Bữa trước xin ko lead Info Day của trường, làm cho khoa ấy mà. Tại trên tinh thần là sẽ bỏ hết, ko làm gì nữa.
Rốt cuộc cuối cùng cũng xắn tay áo vô mà chạy. Chạy quá chời, chạy vắt giò lên cổ. Nguyên ngày hôm qua thì qua nhà con bạn lead vụ này làm đồ trang trí này nọ, quần quật cả ngày ngoài đường, cúp học, tối qua nhà nó ngủ, làm tiếp tới 2h, 5h dậy để kịp lên Rex chạy chương trình. Làm thấy má, mà cũng làm chân chạy, và trong mắt tụi nó, ờ thì, mình cũng ko là gì hết :-<
4 đứa, mà nói chung là thấy mình vừa ngu, vừa ngơ, vừa lười, vừa vô trách nhiệm, vừa chán nản, vừa ko có kí lô nào hết.
Rồi nói chung là dù cũng có xíu cập rập, nhưng mà hnay cũng rất thành công, nhỏ bạn đc khen quá trời. Cái mình bị khùng. Haha.
Thôi mà kệ mẹ nó đi, mình làm dui thôi mà. Áo trắng, váy đen, giày 3 phân màu kem. Thầy cô cũng dui, ăn cũng dui, tư vấn cũng dui, nói chuyện cũng dui.
Thì nói chung là dui vậy đó, nhưng mà nghĩ lại, cái ko thấy dui miếng nào hết. Xỉu.
Rồi cái hnay 2 đứa gái cầm chùm bong bóng đứng trước Rex, thấy bé nước ngoài xinh xắn nào đó đi qua thì cho 1 cái. Có gia đình 4 người trong đó có 2 anh em, hình như TBN thì phải, đi qua. Mình hớn hở cho đứa đi sau 1 cái, nhỏ ngơ ra, rồi cười hihi, cái cả nhà đi đc một đoạn, cái mẹ quay lại dẫn theo đứa đi trước, nhỏ cũng muốn có bong bóng, mà nhỏ ngại, đi sau mẹ, cái mình cho 1 cái nữa, cái nhỏ đỏ mặt, cười, xong mẹ bảo j j đó xí lô xí lào, xong 2 nhỏ quay lại Thank You. Dễ thương~~~~~
Nói chung là cũng mắc cười lắm. Một đứa mặc đầm trắng nữ tính kinh dị, một đứa mặc alibaba dép lào hầm hố, đi dụ con nít =)) đi ai cũng nhìn.
Rồi cái đi Flea Market bên q7, ước gì mình giàu thiệt giàu, để có tiền mua đồ mặc :-<
Quải quải quải. Còn nhiều quá mà nhớ ko hết, tại 2 hnay rất dài :((
Đi ngủ.
Bữa trước xin ko lead Info Day của trường, làm cho khoa ấy mà. Tại trên tinh thần là sẽ bỏ hết, ko làm gì nữa.
Rốt cuộc cuối cùng cũng xắn tay áo vô mà chạy. Chạy quá chời, chạy vắt giò lên cổ. Nguyên ngày hôm qua thì qua nhà con bạn lead vụ này làm đồ trang trí này nọ, quần quật cả ngày ngoài đường, cúp học, tối qua nhà nó ngủ, làm tiếp tới 2h, 5h dậy để kịp lên Rex chạy chương trình. Làm thấy má, mà cũng làm chân chạy, và trong mắt tụi nó, ờ thì, mình cũng ko là gì hết :-<
4 đứa, mà nói chung là thấy mình vừa ngu, vừa ngơ, vừa lười, vừa vô trách nhiệm, vừa chán nản, vừa ko có kí lô nào hết.
Rồi nói chung là dù cũng có xíu cập rập, nhưng mà hnay cũng rất thành công, nhỏ bạn đc khen quá trời. Cái mình bị khùng. Haha.
Thôi mà kệ mẹ nó đi, mình làm dui thôi mà. Áo trắng, váy đen, giày 3 phân màu kem. Thầy cô cũng dui, ăn cũng dui, tư vấn cũng dui, nói chuyện cũng dui.
Thì nói chung là dui vậy đó, nhưng mà nghĩ lại, cái ko thấy dui miếng nào hết. Xỉu.
Rồi cái hnay 2 đứa gái cầm chùm bong bóng đứng trước Rex, thấy bé nước ngoài xinh xắn nào đó đi qua thì cho 1 cái. Có gia đình 4 người trong đó có 2 anh em, hình như TBN thì phải, đi qua. Mình hớn hở cho đứa đi sau 1 cái, nhỏ ngơ ra, rồi cười hihi, cái cả nhà đi đc một đoạn, cái mẹ quay lại dẫn theo đứa đi trước, nhỏ cũng muốn có bong bóng, mà nhỏ ngại, đi sau mẹ, cái mình cho 1 cái nữa, cái nhỏ đỏ mặt, cười, xong mẹ bảo j j đó xí lô xí lào, xong 2 nhỏ quay lại Thank You. Dễ thương~~~~~
Nói chung là cũng mắc cười lắm. Một đứa mặc đầm trắng nữ tính kinh dị, một đứa mặc alibaba dép lào hầm hố, đi dụ con nít =)) đi ai cũng nhìn.
Rồi cái đi Flea Market bên q7, ước gì mình giàu thiệt giàu, để có tiền mua đồ mặc :-<
Quải quải quải. Còn nhiều quá mà nhớ ko hết, tại 2 hnay rất dài :((
Đi ngủ.
Wednesday, February 29, 2012
Listener
Hổm rày nhiều người bị khó ở, nhức đầu, stress, vỡ tim, đau khổ ... đủ các thể loại. Và mình, là đứa được tin tưởng, trở thành một người-lắng-nghe.
Kiểu người của mình ko hề chủ động trong các mối quan hệ. Một số trường hợp, mình thích thì làm, muốn thì nói. Nhưng phần lớn còn lại, mình lặn mất tăm, ai cần người ngồi nghe, người khuyên bảo, người ôm, người dựa, người đi ăn chung, người chửi bới mứt dại chung..vân vân, thì mình sẽ xuất hiện liền. Nhanh chóng và nhẹ nhàng như cô tiên xanh í ;))
Mấy nay một chị khoá trên bị vỡ tim. Đau lắm! tại vì tính chị ấy giống mình, cực, vì vậy mình hiểu. Hiểu tại sao chị lai đau tới cỡ vậy, tại sao những suy nghĩ đó lại dằn vặt chị kinh khủng vậy. Tại vì chị đã từng mạnh mẽ và bất cần đến như thế, tại vì chị từng tin vào cuộc sống độc thân - bản thân có thể làm được tất cả- đến như thế, tại vì chị đã té vào tình yêu như thế. Mình hiểu. Nhưng mình ko biết cách để chị hết buồn. Mình ko biết phải an ủi cũng như đưa ra lời khuyên như thế nào. Tất cả những gì mình có thể làm là ngồi nghe chị nói, quẹt nước mắt cho chị, và ôm chị. Chấm hết. Một người-lắng-nghe cơ bản sẽ cần những kĩ năng năng như vậy.
Nhưng mình là người-lắng-nghe gà mờ, chíp hôi và cực cảm tính. Cho nên thỉnh thoảng mình có phát ngôn vài ba câu siu ngu, và đụng đụng chạm chạm một chút tới nỗi đau của chị. Nhưng chị ko phàn nàn gì, và chị biết ơn vì mình đã lắng nghe chị theo kiểu im lặng như vậy, chị nói thế.
Và người chị kia nữa, cũng nhiều lần cần mình ở vai trò là một người-lắng-nghe. Có vẻ mình đang làm tốt.
Cho nên, mấy bạn trẻ, nếu ko sợ những phát ngôn đần thối của mình, ko cần những lời khuyên, cũng như ko bận tâm tới việc lặn sâu ko thấy bọt của mình, thì cứ gọi mình, nhắn tin mình, hẹn mình, đến nhà gặp mình, vào những lúc mấy bạn trẻ buồn và thật sự cần một người-lắng-nghe nhé. Mình hứa sẽ ngồi im thật im, sẽ nghe bạn, và sẽ sẻ chia thật sự với mấy bạn đó nha.
Tại vì rất ít người biết đc blog này của mình, cho nên những người đọc blog cũng là những người mình muốn gửi lời tới. :)
Chỉ là, mình ko thể tìm cho mình một người-lắng-nghe, vì cơ bản, mình là người-ko-bao-giờ-kể :))
Mình còn nợ chị một lần giãi bày. đang tìm.
Thursday, February 23, 2012
Mê mẩn
Tự hỏi có nên đổi kế hoạch lên Pai và Chiang Mai thay vì Bangkok không
Haha, vì quá sức là thích thú
http://www.phuot.vn/threads/3329-48-gi%E1%BB%9D-%E1%BB%9F-Chiang-Mai
http://www.phuot.vn/threads/19404
Haha, vì quá sức là thích thú
http://www.phuot.vn/threads/3329-48-gi%E1%BB%9D-%E1%BB%9F-Chiang-Mai
http://www.phuot.vn/threads/19404
...
Mình ko làm xàm về việc cho điểm thiếu công bằng, ép điểm, hay chọn lựa trước đội thắng. Vì đó là nỗi bức xúc chung của mọi ng, đội thi cũng như cổ động viên. Mình chỉ phiền lòng về việc ko-là-gì-cả.
Phần lời chào, là nhảy dân vũ. Đó là ý tưởng của mình. Mình đem dân vũ lên tới Văn phòng Đoàn, khoe mọi người. Mình dạy cho mọi người nhảy. Vậy mà cuối cùng, cái câu hỏi: ý tưởng này từ đâu ra, chẳng ai thèm ngó ngàng gì tới mình hết. Đáng lẽ mình là người trả lời câu hỏi đó. Vậy mà, mọi ng lại để cho nhỏ bạn nhảy đẹp, cũng là ng ghép nhạc, trả lời câu đó. Lúc nào nhỏ cũng đc mọi người ưu ái, khen lấy khen để, nào là vơ-đét của IU, là kép chính của IU, là bộ mặt của IU. Và bây giờ là ng nảy ra ý tưởng của IU. Tuy là nhỏ cũng ko để ý, cũng ko tự phong cho mình mấy cái đó. Chỉ là mình buồn, vì ko đc công nhận, vì ko-là-gì-cả.
Mọi thức, ít nhất thì, cũng có giới hạn của nó.
Phần lời chào, là nhảy dân vũ. Đó là ý tưởng của mình. Mình đem dân vũ lên tới Văn phòng Đoàn, khoe mọi người. Mình dạy cho mọi người nhảy. Vậy mà cuối cùng, cái câu hỏi: ý tưởng này từ đâu ra, chẳng ai thèm ngó ngàng gì tới mình hết. Đáng lẽ mình là người trả lời câu hỏi đó. Vậy mà, mọi ng lại để cho nhỏ bạn nhảy đẹp, cũng là ng ghép nhạc, trả lời câu đó. Lúc nào nhỏ cũng đc mọi người ưu ái, khen lấy khen để, nào là vơ-đét của IU, là kép chính của IU, là bộ mặt của IU. Và bây giờ là ng nảy ra ý tưởng của IU. Tuy là nhỏ cũng ko để ý, cũng ko tự phong cho mình mấy cái đó. Chỉ là mình buồn, vì ko đc công nhận, vì ko-là-gì-cả.
Mọi thức, ít nhất thì, cũng có giới hạn của nó.
Wednesday, February 22, 2012
SV2012 (cont)
Hnay đi thi SV về. Tức tức tức.
Đi ngủ. Mai viết. lăn lê từ 7h sáng tới 7h tối ở đó là quá đủ rồi.
Đi ngủ. Mai viết. lăn lê từ 7h sáng tới 7h tối ở đó là quá đủ rồi.
Tuesday, February 21, 2012
Saturday, February 18, 2012
Passion các thể loại
Thấy giờ mình giỏi lắm mới viết đc cái tittle đó nha.
Mới vừa chat với chị HP, và nói về passion các thể loại.
Mỗi ng mỗi khác. Và mình thì luôn bị tự kỉ khi nhắc đến vấn đề này.
Mình bị ghen tị nữa.
Ng ta - ý là người lạ, mình tình cờ biết - yêu nhau 7,8 năm, từ thời mới ra trường mặt còn trẻ măng, tới giờ đã 27 28, mỗi ng một hướng, đều cá tính và đều thành công. Chị đẹp rạng ngời, mở VÀI shop thời trang siu style mà mình hay lượn lờ. Anh cá tính, đi theo đam mê làm vocalist cho một nhóm rock, vẫn hát đều đặn cho Aucoustic. Hai anh chị đều từ Kiến trúc mà ra, và vẫn hẹn nhau đi phượt mỗi khi rảnh rỗi.
Rồi cả Cẩm Anh mà mình vẫn hay dõi theo từ thời 360 tới FB. Chỉ hơn mình 1 tuổi, hiện đang học Quản lý Khách sạn ở Phuket. . Cái cách CA enjoy cuộc sống của mình, trải nghiệm và tự thử thách bản thân. Thử rất nhiều, để rồi cuối cùng vẫn là đi theo đam mê từ bé, xuất phát điểm là 2 cô nhóc tiểu học và 1 cuốn sổ với chi chít những ý tưởng điều hành một khách sạn riêng. CA học CNN là tiếng trung, bắn TA kinh khủng khiếp vì đã host rất nhiều bạn trẻ nước ngoài, hiện đang cực kì hứng thú với tiếng Thái và học tiếng Nhật là môn tự chọn ở trường. CTV cho báo HHT, chụp hình cực đẹp, đc chọn đăng trên National Geographic magazine, kết bạn siêu đẳng cả VN lẫn nước ngoài nhớ vào những chuyến phượt từ cấp 3, nói chuyện cực duyên, nhận thức siêu sâu sắc và sống bằng cả trái tim.CA là ng giúp mình biết đến Work and Travel. Bắt đầu bằng tất cả đam mê, CA là người inspire mình kinh khủng khiếp nhất
Rồi cũng một số người này người nọ. Làm tim mình đau.
Mình á hả, *haha* , *thở dài* .
Mình biết mình muốn gì, nhưng mà mình lại ko biết mình phải làm gì. Đó là điều quan trọng
Mới vừa chat với chị HP, và nói về passion các thể loại.
Mỗi ng mỗi khác. Và mình thì luôn bị tự kỉ khi nhắc đến vấn đề này.
Mình bị ghen tị nữa.
Ng ta - ý là người lạ, mình tình cờ biết - yêu nhau 7,8 năm, từ thời mới ra trường mặt còn trẻ măng, tới giờ đã 27 28, mỗi ng một hướng, đều cá tính và đều thành công. Chị đẹp rạng ngời, mở VÀI shop thời trang siu style mà mình hay lượn lờ. Anh cá tính, đi theo đam mê làm vocalist cho một nhóm rock, vẫn hát đều đặn cho Aucoustic. Hai anh chị đều từ Kiến trúc mà ra, và vẫn hẹn nhau đi phượt mỗi khi rảnh rỗi.
Rồi cả Cẩm Anh mà mình vẫn hay dõi theo từ thời 360 tới FB. Chỉ hơn mình 1 tuổi, hiện đang học Quản lý Khách sạn ở Phuket. . Cái cách CA enjoy cuộc sống của mình, trải nghiệm và tự thử thách bản thân. Thử rất nhiều, để rồi cuối cùng vẫn là đi theo đam mê từ bé, xuất phát điểm là 2 cô nhóc tiểu học và 1 cuốn sổ với chi chít những ý tưởng điều hành một khách sạn riêng. CA học CNN là tiếng trung, bắn TA kinh khủng khiếp vì đã host rất nhiều bạn trẻ nước ngoài, hiện đang cực kì hứng thú với tiếng Thái và học tiếng Nhật là môn tự chọn ở trường. CTV cho báo HHT, chụp hình cực đẹp, đc chọn đăng trên National Geographic magazine, kết bạn siêu đẳng cả VN lẫn nước ngoài nhớ vào những chuyến phượt từ cấp 3, nói chuyện cực duyên, nhận thức siêu sâu sắc và sống bằng cả trái tim.CA là ng giúp mình biết đến Work and Travel. Bắt đầu bằng tất cả đam mê, CA là người inspire mình kinh khủng khiếp nhất
Rồi cũng một số người này người nọ. Làm tim mình đau.
Mình á hả, *haha* , *thở dài* .
Mình biết mình muốn gì, nhưng mà mình lại ko biết mình phải làm gì. Đó là điều quan trọng
Thứ bảy bị bệnh và trời mém mưa.
Hôm nay lẽ ra được nghỉ, nhưng mà phải lết lên trường tập SV. Tập thì vó vui đó, nhưng mà mình vẫn thấy nản lắm. Tiết mục thì tùm lum tùm la, mỗi ng mỗi ng một ý. MÀ 2 cái ng kia cũng chẳng có tinh thần hợp tác gì hết, nhảy thì dở, mà cứ mở miện ra là đòi nghỉ, rồi nói lum la lòn xòn lèng xèng j đó nghe mà phát bực. Ko phải mình ghét hai ổng, mà 2 ổng cứ làm quá như vầy thì mình ghét thiệt rồi đó. Hết respect rổi, hết lửa luôn rồi, xin lỗi nha.
Rồi mình thì lại đang sụt sùi nữa, mệt chết, vậy mà cũng ráng lết lên nhảy nhót. Còn đi mua giày ở Lý Chính Thắng nữa. Cing mua cho mội đứa một đôi, nhưng mà mà ko thích lắm, tại mua chung cha cả nam lẫn nữ nên ko có nhiều lựa chọn lắm. Thôi kệ, dù gì thì cũng đc cho mà. Phải cố gắng nhiều nếu ko muốn quê thiệt là quê trên sân khấu. Haizz
Rồi ngày ghi hình thì mình lại có quiz nữa chứ, 2 cái, 2 buổi, 2 môn chính. Giết mình đi các bạn trẻ.
Chiều về tới nhà là mệt đứ đừ, chui vô mùng ngủ. Rồi bò ra ăn cơm uống thuốc, tiện tay mở TV. Trời ơi cái phim Disney nó hay ơi là hay. Nó là thể loại phim hoạt hình Nhật dài 2 tiếng, giống như Spirited Away vậy đó, tên là The Howl's moving house. Xem phải gọi là đáng đáng đáng đáng.
Phim Nhật nhìn chung là đều nhẹ nhàng với đầy tính nhân văn. Phim hoạt hình kiểu này thì càng hay hơn nữa. Là dạng mình thích coi, vì có liên quan đến ba kiểu ma thuật, pháp sư, phù thuỷ này nọ. Cốt truyện hay đã đành, còn có những chi tiết nhỏ xíu dễ thương kinh khủng, mình thì hay để ý tới mấy cái chi tiết nhỏ đó, cho nên càng thích tợn. Như kiểu Spirited Away là có con mập béo ú mặc khố bước đi lẹp bẹp đứng hoan hô con bé Sen lúc nó làm xong việc, hay là kiểu Howl thì là con chó già sủa nghe y như là ho, nhát gan cứ chạy lòng vòng ở ngoài nhưng rốt cuộc cũng chạy theo Sophie khi Sophie bị nguy hiểm.
Mà cũng theo style Nhật, phim coi tới lần thứ hai mới có thể hiểu được kha khá, tại vì có những lúc tự nhiên bị hẫng, tự hỏi ko biết tại sao lại như vậy, tại sao lại nói những câu đó cũng như tại sao lại rơi vào 1 vùng không gian khác như vậy. Cũng nhức não lắm chớ chẳng chơi. Nhưng mà thích thì vẫn cứ thích thôi. Nghĩ mốt lấy chồng rồi có con, mở cho nó coi mấy phim vậy, cho con nó phát triển trí não. Thấy cũng vui lắm ha :))
"I have thing to protect here, its you". Oàaaaaaa.
Mình ko giỏi nhận xét phim này nọ, nên mình sẽ dừng ở đây :">
Nghe Gregory Page lúc nào cũng làm mình thấy khó tả, cứ nao nao. Kiểu muốn ở trong một căn phòng tối, có nến hay ánh sáng vàng, mở nhạc và nghĩ. Về tất cả những gì đã từng hiện hữu trong cuộc sống cũng mình.
Đang down album My True Love của Gregory, cũng tính bỏ ra $10, thấy đáng. Nhưng mà tiếc tiền quá :">
Thôi down bản chùa vậy. khi nào có xiền mình sẽ mua hết mua hết. Cứ chờ đó.
Rồi. Làm xàm xong rồi. Đi chat đây.
IMDb chấm mấy phim kiểu vậy toàn > 8. Toẹt vời.
Rồi mình thì lại đang sụt sùi nữa, mệt chết, vậy mà cũng ráng lết lên nhảy nhót. Còn đi mua giày ở Lý Chính Thắng nữa. Cing mua cho mội đứa một đôi, nhưng mà mà ko thích lắm, tại mua chung cha cả nam lẫn nữ nên ko có nhiều lựa chọn lắm. Thôi kệ, dù gì thì cũng đc cho mà. Phải cố gắng nhiều nếu ko muốn quê thiệt là quê trên sân khấu. Haizz
Rồi ngày ghi hình thì mình lại có quiz nữa chứ, 2 cái, 2 buổi, 2 môn chính. Giết mình đi các bạn trẻ.
Chiều về tới nhà là mệt đứ đừ, chui vô mùng ngủ. Rồi bò ra ăn cơm uống thuốc, tiện tay mở TV. Trời ơi cái phim Disney nó hay ơi là hay. Nó là thể loại phim hoạt hình Nhật dài 2 tiếng, giống như Spirited Away vậy đó, tên là The Howl's moving house. Xem phải gọi là đáng đáng đáng đáng.
Phim Nhật nhìn chung là đều nhẹ nhàng với đầy tính nhân văn. Phim hoạt hình kiểu này thì càng hay hơn nữa. Là dạng mình thích coi, vì có liên quan đến ba kiểu ma thuật, pháp sư, phù thuỷ này nọ. Cốt truyện hay đã đành, còn có những chi tiết nhỏ xíu dễ thương kinh khủng, mình thì hay để ý tới mấy cái chi tiết nhỏ đó, cho nên càng thích tợn. Như kiểu Spirited Away là có con mập béo ú mặc khố bước đi lẹp bẹp đứng hoan hô con bé Sen lúc nó làm xong việc, hay là kiểu Howl thì là con chó già sủa nghe y như là ho, nhát gan cứ chạy lòng vòng ở ngoài nhưng rốt cuộc cũng chạy theo Sophie khi Sophie bị nguy hiểm.
Mà cũng theo style Nhật, phim coi tới lần thứ hai mới có thể hiểu được kha khá, tại vì có những lúc tự nhiên bị hẫng, tự hỏi ko biết tại sao lại như vậy, tại sao lại nói những câu đó cũng như tại sao lại rơi vào 1 vùng không gian khác như vậy. Cũng nhức não lắm chớ chẳng chơi. Nhưng mà thích thì vẫn cứ thích thôi. Nghĩ mốt lấy chồng rồi có con, mở cho nó coi mấy phim vậy, cho con nó phát triển trí não. Thấy cũng vui lắm ha :))
"I have thing to protect here, its you". Oàaaaaaa.
Mình ko giỏi nhận xét phim này nọ, nên mình sẽ dừng ở đây :">
Nghe Gregory Page lúc nào cũng làm mình thấy khó tả, cứ nao nao. Kiểu muốn ở trong một căn phòng tối, có nến hay ánh sáng vàng, mở nhạc và nghĩ. Về tất cả những gì đã từng hiện hữu trong cuộc sống cũng mình.
Đang down album My True Love của Gregory, cũng tính bỏ ra $10, thấy đáng. Nhưng mà tiếc tiền quá :">
Thôi down bản chùa vậy. khi nào có xiền mình sẽ mua hết mua hết. Cứ chờ đó.
Rồi. Làm xàm xong rồi. Đi chat đây.
IMDb chấm mấy phim kiểu vậy toàn > 8. Toẹt vời.
Thursday, February 16, 2012
Ho
Riết rồi mình y như cái máy dự báo thời tiết.
Hôm qua ngủ dậy thấy đau họng muốn chết, chưa kịp than Giồi ôi lại sắp bệnh nữa rồi nè!, thì hnay đã ho sù sụ mất rồi. Tại hnay mưa chứ bộ, tự nhiên cái mưa, mùa này mà mưa, hết biết. Khí hậu thay đổi nhiều lắm rồi nha, lúc nào cũng mưa đc. Mà trời đang nắng tư nhiên mưa thì mình lại bệnh. Ối giời ho mệt ơi là mệt.
Lap bị virus dữ quá, can tội ko xài trình duyệt virus nào hết, nên hnay qua nhà người ta nhờ người ta cài lại máy dùm. Mình thì coi phim cười há mỏ, coi 2 bộ ná thở, mắt muốn mở hết lên, còn người ta thì hì hụi cài cài chép chép. Tới giờ về mà vẫn chưa xong, ng ta bày down TeamViewer để ng ta cài từ xa dùm. Thấy hay quá trời. Tự nhiên cái ngồi bên đó mà điều khiển đc lap bên đây. Mà người ta giỏi máy móc với mạng mẽo kinh khủng, kiu người ta đi thi Quản lý mạng đi, người ta quay sang nói ngon ơ, Bách Khoa lấy 21 lận. Câm lặng, ẻn ẻn.
Mình giỏi mà cái điểm mình ko bự thì coi như ko khác gì mấy với mấy bạn dở mà điểm nhỏ. Trời hỡi cái nền giáo dục.
Hôm nay tại cài máy nên không có lên HCR với flex team đc. Nghe đồn là ăn uống đâu đó, rồi kéo qua nhà Hoàng Bùi đánh Uno uống nước ngọt, 11h về. Ta nói, đi với Flex với Amup thì chỉ có nước cười tới chết. MÌnh nghe mấy bảng tường thuật lại mà mình ghen tị muốn chết. Nghe đâu còn show chủ nhật này cả đám 7 đứa kéo qua nhà bà Bi over9t, đang làm xàm xin má cho đi. :) Chắc xách theo cái mền, tại Amup bự quá :))
Mình mém quên, mai 8h30 mình đi lấy thẻ với cô gái của mình :"> Tháng 7 ới ời~~~~~~~~
Cài lại máy, down lại chương trình mờ mắt. Đi ngủ nhé :)
Hôm qua ngủ dậy thấy đau họng muốn chết, chưa kịp than Giồi ôi lại sắp bệnh nữa rồi nè!, thì hnay đã ho sù sụ mất rồi. Tại hnay mưa chứ bộ, tự nhiên cái mưa, mùa này mà mưa, hết biết. Khí hậu thay đổi nhiều lắm rồi nha, lúc nào cũng mưa đc. Mà trời đang nắng tư nhiên mưa thì mình lại bệnh. Ối giời ho mệt ơi là mệt.
Lap bị virus dữ quá, can tội ko xài trình duyệt virus nào hết, nên hnay qua nhà người ta nhờ người ta cài lại máy dùm. Mình thì coi phim cười há mỏ, coi 2 bộ ná thở, mắt muốn mở hết lên, còn người ta thì hì hụi cài cài chép chép. Tới giờ về mà vẫn chưa xong, ng ta bày down TeamViewer để ng ta cài từ xa dùm. Thấy hay quá trời. Tự nhiên cái ngồi bên đó mà điều khiển đc lap bên đây. Mà người ta giỏi máy móc với mạng mẽo kinh khủng, kiu người ta đi thi Quản lý mạng đi, người ta quay sang nói ngon ơ, Bách Khoa lấy 21 lận. Câm lặng, ẻn ẻn.
Mình giỏi mà cái điểm mình ko bự thì coi như ko khác gì mấy với mấy bạn dở mà điểm nhỏ. Trời hỡi cái nền giáo dục.
Hôm nay tại cài máy nên không có lên HCR với flex team đc. Nghe đồn là ăn uống đâu đó, rồi kéo qua nhà Hoàng Bùi đánh Uno uống nước ngọt, 11h về. Ta nói, đi với Flex với Amup thì chỉ có nước cười tới chết. MÌnh nghe mấy bảng tường thuật lại mà mình ghen tị muốn chết. Nghe đâu còn show chủ nhật này cả đám 7 đứa kéo qua nhà bà Bi over9t, đang làm xàm xin má cho đi. :) Chắc xách theo cái mền, tại Amup bự quá :))
Mình mém quên, mai 8h30 mình đi lấy thẻ với cô gái của mình :"> Tháng 7 ới ời~~~~~~~~
Cài lại máy, down lại chương trình mờ mắt. Đi ngủ nhé :)
Friday, February 10, 2012
IU Mờ Mờ và vài dòng nhìn lại bản thân
Như mình vầy nè, nhìn vậy mà không phải vậy.
Chương trình gì mình cũng nhúng chưn dô, mà nhúng chút chút à, ko đủ gì hết. Tới mình lead thì nó như một cái đống hổ lốn.
Mình giờ nhận vài ba cái tasks, lead logistic cho Music show, chạy logistic cho Đại hội, làm finance cho IUMastermind. Thấy cũng nhiều, mà mình thì làm ko bao nhiêu. Nhiều khi thấy cũng tủi thân.
Con bạn chơi chung với mình, ng ta làm trưởng BTC IU mastermind, 17 đơn vị báo đài tới Infor Section CN này ở Riverside, ngồi bàn họp báo, mặc vest, thuyết trình, bla bla bla.
Mình thì chỉ chạy tài chính quèn, buổi đó lên Checklist báo đài. HẾT.
Nhiều khi thấy mình ngu. Cái j nhỏ thì mình ôm, cái bự thì bỏ. Hông có dui tí nào hết trơn.
Con người mình kiểu gì ấy. Chán chết được. Hức.
Cứ vầ thì làm sao ra trường kiếm đc công việc ngon nghẻ đây.
Người ta coi tay mình, đoán đúng hết về mình. Mà người ta phán, tay m ko có giàu. Nghe cái là muốn xụi lơ rồi.
Buồn ơi là sầu.
Ê coi list báo đài đi, cũng dui lắm nè. Thấy MK lần này chạy tốt ghê gớm.
60tr chứ ít giề 8-}
Chương trình gì mình cũng nhúng chưn dô, mà nhúng chút chút à, ko đủ gì hết. Tới mình lead thì nó như một cái đống hổ lốn.
Mình giờ nhận vài ba cái tasks, lead logistic cho Music show, chạy logistic cho Đại hội, làm finance cho IUMastermind. Thấy cũng nhiều, mà mình thì làm ko bao nhiêu. Nhiều khi thấy cũng tủi thân.
Con bạn chơi chung với mình, ng ta làm trưởng BTC IU mastermind, 17 đơn vị báo đài tới Infor Section CN này ở Riverside, ngồi bàn họp báo, mặc vest, thuyết trình, bla bla bla.
Mình thì chỉ chạy tài chính quèn, buổi đó lên Checklist báo đài. HẾT.
Nhiều khi thấy mình ngu. Cái j nhỏ thì mình ôm, cái bự thì bỏ. Hông có dui tí nào hết trơn.
Con người mình kiểu gì ấy. Chán chết được. Hức.
Cứ vầ thì làm sao ra trường kiếm đc công việc ngon nghẻ đây.
Người ta coi tay mình, đoán đúng hết về mình. Mà người ta phán, tay m ko có giàu. Nghe cái là muốn xụi lơ rồi.
Buồn ơi là sầu.
Ê coi list báo đài đi, cũng dui lắm nè. Thấy MK lần này chạy tốt ghê gớm.
60tr chứ ít giề 8-}
[MasterMind2012] DANH SÁCH BÁO ĐÀI THAM DỰ INDOFAY 12/02/2012
|
|||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
| Ekip 3 người | |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
Wednesday, February 8, 2012
Hức
Mình nghe nhạc. Chấm cảm.
Uyên Linh nhé.
Người đang hát tình ca,
Bỗng nhiên ngừng trong phút giây.
Vì em đứng ngoài đó,
Lặng im và thoáng mỉm cười.
Bỗng nhiên ngừng trong phút giây.
Vì em đứng ngoài đó,
Lặng im và thoáng mỉm cười.
Điểm
Mình đang buồn.
Mình bị buồn. Tại môn intro to VN legal system của mình thi Final ĐƯỢC 48 điểm. Và TB là 62.5
Giết mình đi. Điểm min để có hb là 70.
Mà sao kì vậy, midterm mình thi 71 mà, mà midterm còn dễ hơn final nữa mà.
Tại sao chứ.
Mình nghĩ là chấm lộn rồi.
Mai đi xin phúc khảo.
Cầu trời cho chấm lộn.
Òa òa òa.
Khôngggg. Muốn khóc.
Mình bị buồn. Tại môn intro to VN legal system của mình thi Final ĐƯỢC 48 điểm. Và TB là 62.5
Giết mình đi. Điểm min để có hb là 70.
Mà sao kì vậy, midterm mình thi 71 mà, mà midterm còn dễ hơn final nữa mà.
Tại sao chứ.
Mình nghĩ là chấm lộn rồi.
Mai đi xin phúc khảo.
Cầu trời cho chấm lộn.
Òa òa òa.
Khôngggg. Muốn khóc.
Tuesday, February 7, 2012
Ngày mà năm ngoái là mùng 5 Tết
Hôm nay. Rất. Mệt.
Người ta bị đứt tay sâu kinh khủng. Máu me đầy sàn. Tưởng rớt miếng thịt ra luôn rồi T_T . Mình thì chạy quáng quàng kiếm thẻ bảo hiểm, CMND, chìa khóa xe, chìa khóa nhà, còn người ta thì vừa nắm chặt ngón tay, vừa cười, vừa nói: Tui bị đứt tay chứ có phải bà bị đâu mà sao quính quáng dữ vậy. Eoooo.
Mình, một đứa vừa lấy bằng lái, chạy xe chở người ta nặng bảy mấy kí, lên bệnh viện Đa Khoa TĐ. Đường thì tốt, tay lái thì yếu. Hết hồn. Kết quả là người ta được 2 mũi khâu và mình thì ngồi chờ 30p. Làm tổn thọ. Hức.
Rồi lúc về người ta vẫn còn huyên thuyên được, cười hì hì và nói đủ chuyện. Mình, với mức energy = 0 thì im thin thít mà chạy xe.
Hôm qua là kỉ niệm một năm. Ko có j xảy ra. Hôm nay là kỉ niệm một ngày sau một năm, thì toàn màu đỏ ha, đỏ đắm đuối. :))
Người ta bị đứt tay sâu kinh khủng. Máu me đầy sàn. Tưởng rớt miếng thịt ra luôn rồi T_T . Mình thì chạy quáng quàng kiếm thẻ bảo hiểm, CMND, chìa khóa xe, chìa khóa nhà, còn người ta thì vừa nắm chặt ngón tay, vừa cười, vừa nói: Tui bị đứt tay chứ có phải bà bị đâu mà sao quính quáng dữ vậy. Eoooo.
Mình, một đứa vừa lấy bằng lái, chạy xe chở người ta nặng bảy mấy kí, lên bệnh viện Đa Khoa TĐ. Đường thì tốt, tay lái thì yếu. Hết hồn. Kết quả là người ta được 2 mũi khâu và mình thì ngồi chờ 30p. Làm tổn thọ. Hức.
Rồi lúc về người ta vẫn còn huyên thuyên được, cười hì hì và nói đủ chuyện. Mình, với mức energy = 0 thì im thin thít mà chạy xe.
Hôm qua là kỉ niệm một năm. Ko có j xảy ra. Hôm nay là kỉ niệm một ngày sau một năm, thì toàn màu đỏ ha, đỏ đắm đuối. :))
Sunday, February 5, 2012
Phiên Nghiên
Tác giả một cuốn sách mà mình đang đọc. Tùy bút, ừa. Mình ưa tùy bút kinh khủng khiếp, mặc dù mất khá nhiều thời gian để hoàn tất việc đọc một cuốn tùy bút, nhưng mình vẫn thích. Kiểu là đọc xong sẽ ngồi ngẫm, thiệt lâu và thiệt kĩ, nhiều khi lóe lên một vài ý tứ mà mình vẫn hay tự hỏi bản thân, vẫn hay loay hoay tìm câu trả lời. Và mình thấy thõa mãn, giống như tìm được đáp án đúng cho một bài tích phân dài cùng cực vậy đó.
Mình hay tự hỏi, sao mình cứ buồn hoài. Nhiều khi cứ ngồi thừ ra đó, lặng im, và trôi bồng bềnh với mớ hổ lốn những suy nghĩ, nối tiếp nhau, và hoàn toàn khác biệt. Tụi nó cứ đuổi nhau mà chạy, cuốn xoáy vào nhau, và cuối cùng lại chẳng đi tới đâu. Ngõ cụt. Rồi buồn. Rồi thấy cuộc sống của mình sao mà ảm đạm và xám xịt một cách kì lạ quá chừng.
Những đêm mất ngủ cũng vậy. Mình từ dạo lên đại học hay bị mất ngủ. Nhiều lý do. Do stress, do mệt mỏi, do deadline, cho buồn bã thất vọng cái gì đó, do nhiều thứ, mà chủ yếu chắc là do cái đầu thôi. Mình nghĩ nhiều quá, mà mình lại không có khả năng chia sẻ. Những đêm đó, cũng là những nỗi buồn từ trong suy nghĩ, là những thứ mình băn khoăn ko lời đáp. Cảm giác tức ngực và nước mắt chực chảy, không lý do.
Mình hết là một đứa nói nhiều rồi. Mình có thể im lặng hàng giờ đồng hồ, đuồi theo những suy nghĩ và những nỗi buồn của bản thân. Bỏ mặc cơ thể và hành hạ cái đầu.
Phiên nghiên, cơ bản cũng Ploy, mình đọc, và mình tìm thấy một chút của mình ở trong đó. Cách hành văn, ý tứ, câu chữ, đều rất khác nhau. Chỉ đơn giản là ở đâu đó trong từng câu chữ, mình thấy mình trong đấy, cô nhỏ mười chín tuổi rưỡi thiếu mười một ngày.
"Nỗi buồn tuổi trẻ"
Mình hay tự hỏi, sao mình cứ buồn hoài. Nhiều khi cứ ngồi thừ ra đó, lặng im, và trôi bồng bềnh với mớ hổ lốn những suy nghĩ, nối tiếp nhau, và hoàn toàn khác biệt. Tụi nó cứ đuổi nhau mà chạy, cuốn xoáy vào nhau, và cuối cùng lại chẳng đi tới đâu. Ngõ cụt. Rồi buồn. Rồi thấy cuộc sống của mình sao mà ảm đạm và xám xịt một cách kì lạ quá chừng.
Những đêm mất ngủ cũng vậy. Mình từ dạo lên đại học hay bị mất ngủ. Nhiều lý do. Do stress, do mệt mỏi, do deadline, cho buồn bã thất vọng cái gì đó, do nhiều thứ, mà chủ yếu chắc là do cái đầu thôi. Mình nghĩ nhiều quá, mà mình lại không có khả năng chia sẻ. Những đêm đó, cũng là những nỗi buồn từ trong suy nghĩ, là những thứ mình băn khoăn ko lời đáp. Cảm giác tức ngực và nước mắt chực chảy, không lý do.
Mình hết là một đứa nói nhiều rồi. Mình có thể im lặng hàng giờ đồng hồ, đuồi theo những suy nghĩ và những nỗi buồn của bản thân. Bỏ mặc cơ thể và hành hạ cái đầu.
Phiên nghiên, cơ bản cũng Ploy, mình đọc, và mình tìm thấy một chút của mình ở trong đó. Cách hành văn, ý tứ, câu chữ, đều rất khác nhau. Chỉ đơn giản là ở đâu đó trong từng câu chữ, mình thấy mình trong đấy, cô nhỏ mười chín tuổi rưỡi thiếu mười một ngày.
"Nỗi buồn tuổi trẻ"
"...Mình không phải là người nhạy cảm, mình cũng không phải là người yếu đuối nhiều cảm xúc, mình chỉ là người nghĩ nhiều mà thôi.
Đó là những lần vu vơ không thể giải thích, chỉ thấy rất nặng lòng, tay bỗng vân vê hoài cây viết, tốc độ mắt chớp chậm hẳn, có lúc tuyệt nhiên ngưng mà chẳng nhận ra, nén chặt trong tim tiếng thở dài. Có lần thấy bế tắc, hay là có thể chết đi được
Đó có lần là nghĩ về tương lai, là ngã rẽ trước mặt, là đúng hay sai sự lựa chọn nghề nghiệp đời mình.
Đó có lần là nghĩ về đam mê, là những chữ thấm trong tâm khảm mình, rồi sẽ giúp được gì cho ai hay lại là cái nghiệp nợ.
Đó có lần là tiễn bạn đi xa, thấy đường về hun hút, thấy lòng mình thăm thẳm, thấy tình cảm tách rời.
Đó có lần là giận bạn vu vơ, chỉ vì bài kiểm tra trên lớp, là thương yêu trong những nỗi buồn.
Đó có lần là tự dưng đứng lại giữa tám mươi triệu con người, hỏi mình một câu sao đông đúc đồng loại thế này vẫn lẻ loi?
Đó là khi cô đơn ngay trong nhà mình, cơ đơn ngay giữa đám bạn thân nhất, cô đơn ngay giữa những nụ cười giòn tan nhất, là cô đơn ngay giữa phút vui nhất của bữa tiệc vui nhất, là cô đơn...
Đó có lần là sự trống rỗng cùng tận, khi đặt chân vào nhà và nghe tiếng đánh nhau của game online, buồn nỗi buồn vùi thân của một người khác.
Đó có lần là ăn cây kẹo bông gòn màu hồng giữa khuya, đi ngủ không dám đánh răng còn dính đường lên môi, ngọt lịm mà hoang mang chua xót.
Đó có lần là khi bắt đầu một công việc mới, hẫng lòng một khoảnh khắc nào với tất-cả-đều-mới. Tự hỏi mình ừ phải thử nhỉ? Mà cũng thấy lạ lùng.
Đó là khi nhìn thấy một con chó ba chân chạy phắt qua cửa nhà, nó sống thế nào với sự khiếm khuyết bản thân? Mình may mắn quá!
Đó có lần là tợp một hớp cà phê đen-bệt giữa Sài Gòn, tự nghĩ về mình sau mười năm nữa, có ngồi đây nói dóc chuyện đời?
Đó là khi nghĩ mình sẽ chết [dù còn lâu mình mới chết], mình đã làm được gì nhỉ?
Đó là khi nghĩ về hai mái đầu trăng-đen ở nhà, thấy lòng rã tan, biết làm gì để lau quy luật nước mắt chảy xuôi.
..."
Perfect two
http://www.youtube.com/watch?v=BAquePj3fwA
Mình vẫn thích bài này mặc dù nó hơi bị con nít :">
Ehehe
You can be the peanut butter to my jelly
You can be the butterflies I feel in my belly
You can be the captain and I can be your first mate
You can be the chills that I feel on our first date
You can be the hero and I can be your side kick
You can be the tear that I cry if we ever split
You can be the rain from the cloud when it's stormin'
Or you can be the sun when it shines in the mornin'
You can be the prince and I can be your princess
You can be the sweet tooth I can be the dentist
You can be the shoes and I can be the laces
You can be the heart that I spill on the pages
You can be the Vodka and I can be the chaser
You can be the pencil and I can be tho paper
You can be *as cold *as the winter weather
But I don't care as long as we're together
Mong tới tháng 7 quá quá quá
Mình vẫn thích bài này mặc dù nó hơi bị con nít :">
Ehehe
You can be the peanut butter to my jelly
You can be the butterflies I feel in my belly
You can be the captain and I can be your first mate
You can be the chills that I feel on our first date
You can be the hero and I can be your side kick
You can be the tear that I cry if we ever split
You can be the rain from the cloud when it's stormin'
Or you can be the sun when it shines in the mornin'
You can be the prince and I can be your princess
You can be the sweet tooth I can be the dentist
You can be the shoes and I can be the laces
You can be the heart that I spill on the pages
You can be the Vodka and I can be the chaser
You can be the pencil and I can be tho paper
You can be *as cold *as the winter weather
But I don't care as long as we're together
Mong tới tháng 7 quá quá quá
Saturday, February 4, 2012
Thứ bảy
Thiệt đáng nhớ, vì đây là cái thứ bảy đầu tiên, chính thức, được rảnh theo đúng nghĩa đen.
Ngủ một giấc thiệt đã đời, mở mắt ra thấy 1:25pm, muốn té xỉu. Ăn bánh Tét thay cơm trưa, xong lượn lờ tivi một tẹo thì đi lau nhà. Mở nhạc vừa hát hò nhảy nhót vừa khua câu lau nhà. Cũng vui lắm, ngoại trừ chi tiết xém làm khét nồi thịt của mẹ tại vì quên mất là mình phải bật nhỏ lửa. Hít hà.
Hình vừa miss kì vé giá rẻ $18++ của Airasia đó mấy bạn trẻ à. Mình buồn quá!
À nãy lăn vô bếp một mình sau cả tỉ năm, lý do là mở tủ kiếm bánh gạo thì phát hiện ra hộp Pancake powder. Mà á hả, ko đọc được hướng dẫn sử dụng, nó toàn là tiếng Thái ko à. Ẻn ẻn. Loay hoay hồi cái ra được Pancake chiên =)) tại vì ko tìm thấy bơ, nên lấy dầu ăn xài đỡ. =)) Mẹ cười như điên, bảo chảo ko dính đâu xao mà ko lấy ra xài. Ôi xấu hổ chếtttttttttttt. Kinh nghiệm nấu ăn của mình bằng 0 thiệt rồi. Nhưng mà mình tự hào kinh nghiệm rửa chén của mình là 98 đó nha =))
Ăn Pancake với mật ong. Hết ăn cơm.
Nghe nhạc đi, nghe nhạc đi. Tình ca nhé. Tình ca buồn :x
http://mp3.zing.vn/bai-hat/I-Loved-Her-First-Heartland/ZWZCAEE9.html
"Look at the two of you dancing that way
So much in love your alone in this place
Like there's nobody else in the world
I was enough for her not long ago
I was her number one
She told me so
And she still means the world to me
Just so you know
So be careful when you hold my girl
Time changes everything
Life must go on
And I'm not gonna stand in your way
But I loved her first and I held her first
And a place in my heart will always be hers
From the first breath she breathed
When she first smiled at me"
Biết gì ko, bị lừa rồi =)) đây là tình cha dành cho con gái =))
" I knew the love of a father runs deep
And I prayed that she'd find you someday
But it still hard to give her away
I loved her first "
Ngủ một giấc thiệt đã đời, mở mắt ra thấy 1:25pm, muốn té xỉu. Ăn bánh Tét thay cơm trưa, xong lượn lờ tivi một tẹo thì đi lau nhà. Mở nhạc vừa hát hò nhảy nhót vừa khua câu lau nhà. Cũng vui lắm, ngoại trừ chi tiết xém làm khét nồi thịt của mẹ tại vì quên mất là mình phải bật nhỏ lửa. Hít hà.
Hình vừa miss kì vé giá rẻ $18++ của Airasia đó mấy bạn trẻ à. Mình buồn quá!
À nãy lăn vô bếp một mình sau cả tỉ năm, lý do là mở tủ kiếm bánh gạo thì phát hiện ra hộp Pancake powder. Mà á hả, ko đọc được hướng dẫn sử dụng, nó toàn là tiếng Thái ko à. Ẻn ẻn. Loay hoay hồi cái ra được Pancake chiên =)) tại vì ko tìm thấy bơ, nên lấy dầu ăn xài đỡ. =)) Mẹ cười như điên, bảo chảo ko dính đâu xao mà ko lấy ra xài. Ôi xấu hổ chếtttttttttttt. Kinh nghiệm nấu ăn của mình bằng 0 thiệt rồi. Nhưng mà mình tự hào kinh nghiệm rửa chén của mình là 98 đó nha =))
Ăn Pancake với mật ong. Hết ăn cơm.
Nghe nhạc đi, nghe nhạc đi. Tình ca nhé. Tình ca buồn :x
http://mp3.zing.vn/bai-hat/I-Loved-Her-First-Heartland/ZWZCAEE9.html
"Look at the two of you dancing that way
So much in love your alone in this place
Like there's nobody else in the world
I was enough for her not long ago
I was her number one
She told me so
And she still means the world to me
Just so you know
So be careful when you hold my girl
Time changes everything
Life must go on
And I'm not gonna stand in your way
But I loved her first and I held her first
And a place in my heart will always be hers
From the first breath she breathed
When she first smiled at me"
Biết gì ko, bị lừa rồi =)) đây là tình cha dành cho con gái =))
" I knew the love of a father runs deep
And I prayed that she'd find you someday
But it still hard to give her away
I loved her first "
Subscribe to:
Posts (Atom)






