Sunday, February 5, 2012

Phiên Nghiên

Tác giả một cuốn sách mà mình đang đọc. Tùy bút, ừa. Mình ưa tùy bút kinh khủng khiếp, mặc dù mất khá nhiều thời gian để hoàn tất việc đọc một cuốn tùy bút, nhưng mình vẫn thích. Kiểu là đọc xong sẽ ngồi ngẫm, thiệt lâu và thiệt kĩ, nhiều khi lóe lên một vài ý tứ mà mình vẫn hay tự hỏi bản thân, vẫn hay loay hoay tìm câu trả lời. Và mình thấy thõa mãn, giống như tìm được đáp án đúng cho một bài tích phân dài cùng cực vậy đó.

Mình hay tự hỏi, sao mình cứ buồn hoài. Nhiều khi cứ ngồi thừ ra đó, lặng im, và trôi bồng bềnh với mớ hổ lốn những suy nghĩ, nối tiếp nhau, và hoàn toàn khác biệt. Tụi nó cứ đuổi nhau mà chạy, cuốn xoáy vào nhau, và cuối cùng lại chẳng đi tới đâu. Ngõ cụt. Rồi buồn. Rồi thấy cuộc sống của mình sao mà ảm đạm và xám xịt một cách kì lạ quá chừng.

Những đêm mất ngủ cũng vậy. Mình từ dạo lên đại học hay bị mất ngủ. Nhiều lý do. Do stress, do mệt mỏi, do deadline, cho buồn bã thất vọng cái gì đó, do nhiều thứ, mà chủ yếu chắc là do cái đầu thôi. Mình nghĩ nhiều quá, mà mình lại không có khả năng chia sẻ. Những đêm đó, cũng là những nỗi buồn từ trong suy nghĩ, là những thứ mình băn khoăn ko lời đáp. Cảm giác tức ngực và nước mắt chực chảy, không lý do.

Mình hết là một đứa nói nhiều rồi. Mình có thể im lặng hàng giờ đồng hồ, đuồi theo những suy nghĩ và những nỗi buồn của bản thân. Bỏ mặc cơ thể và hành hạ cái đầu.

Phiên nghiên, cơ bản cũng Ploy, mình đọc, và mình tìm thấy một chút của mình ở trong đó. Cách hành văn, ý tứ, câu chữ, đều rất khác nhau. Chỉ đơn giản là ở đâu đó trong từng câu chữ, mình thấy mình trong đấy, cô nhỏ mười chín tuổi rưỡi thiếu mười một ngày.

"Nỗi buồn tuổi trẻ"

"...
Đó là những lần vu vơ không thể giải thích, chỉ thấy rất nặng lòng, tay bỗng vân vê hoài cây viết, tốc độ mắt chớp chậm hẳn, có lúc tuyệt nhiên ngưng mà chẳng nhận ra, nén chặt trong tim tiếng thở dài. Có lần thấy bế tắc, hay là có thể chết đi được
Đó có lần là nghĩ về tương lai, là ngã rẽ trước mặt, là đúng hay sai sự lựa chọn nghề nghiệp đời mình.
Đó có lần là nghĩ về đam mê, là những chữ thấm trong tâm khảm mình, rồi sẽ giúp được gì cho ai hay lại là cái nghiệp nợ.
Đó có lần là tiễn bạn đi xa, thấy đường về hun hút, thấy lòng mình thăm thẳm, thấy tình cảm tách rời.
Đó có lần là giận bạn vu vơ, chỉ vì bài kiểm tra trên lớp, là thương yêu trong những nỗi buồn.
Đó có lần là tự dưng đứng lại giữa tám mươi triệu con người, hỏi mình một câu sao đông đúc đồng loại thế này vẫn lẻ loi?
Đó là khi cô đơn ngay trong nhà mình, cơ đơn ngay giữa đám bạn thân nhất, cô đơn ngay giữa những nụ cười giòn tan nhất, là cô đơn ngay giữa phút vui nhất của bữa tiệc vui nhất, là cô đơn...
Đó có lần là sự trống rỗng cùng tận, khi đặt chân vào nhà và nghe tiếng đánh nhau của game online, buồn nỗi buồn vùi thân của một người khác.
Đó có lần là ăn cây kẹo bông gòn màu hồng giữa khuya, đi ngủ không dám đánh răng còn dính đường lên môi, ngọt lịm mà hoang mang chua xót.
Đó có lần là khi bắt đầu một công việc mới, hẫng lòng một khoảnh khắc nào với tất-cả-đều-mới. Tự hỏi mình ừ phải thử nhỉ? Mà cũng thấy lạ lùng.
Đó là khi nhìn thấy một con chó ba chân chạy phắt qua cửa nhà, nó sống thế nào với sự khiếm khuyết bản thân? Mình may mắn quá!
Đó có lần là tợp một hớp cà phê đen-bệt giữa Sài Gòn, tự nghĩ về mình sau mười năm nữa, có ngồi đây nói dóc chuyện đời?
Đó là khi nghĩ mình sẽ chết [dù còn lâu mình mới chết], mình đã làm được gì nhỉ?
Đó là khi nghĩ về hai mái đầu trăng-đen ở nhà, thấy lòng rã tan, biết làm gì để lau quy luật nước mắt chảy xuôi.
..."
Mình không phải là người nhạy cảm, mình cũng không phải là người yếu đuối nhiều cảm xúc, mình chỉ là người nghĩ nhiều mà thôi.

2 comments: